Vừa Khéo - Chương 39:"""""
Cập nhật lúc: 2026-01-16 07:18:42
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Cập nhật lúc: 2026-01-16 07:18:42
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Thang máy phát phát những đoạn quảng cáo lặp lặp đầy vẻ "tẩy não", từ quảng cáo chỉ nha khoa đến máy học tập, âm thanh ồn ào vô tình lấp đầy lặng giữa hai .
Mãi đến khi bước khỏi thang máy, Khương Xa Mộ tiến lên phía để mở cửa, Mạc Lâm mới khẽ một câu, giọng cô suýt chút nữa tiếng quảng cáo từ cánh cửa thang máy đang khép che mất:
“Khương ... cảm ơn đón em về nhà.”
“Tinh” một tiếng, cửa phòng mở , ánh sáng ấm áp từ bên trong tràn hành lang. Khương Xa Mộ Mạc Lâm một cái bước nhà .
“Không khách khí.” Giọng mang chút ý trêu chọc: “Mạc nữ sĩ.”
Mạc Lâm ngẩn , nhanh ch.óng nhận sự hài hước của , cô cũng nhịn mà mỉm : “Cảm ơn đón em về, Xa Mộ.”
Thư Sách
Những ngày kế tiếp, Mạc Lâm bận đến tối tăm mặt mũi.
Ông trời dường như đang cố tình "đút cơm tận miệng" cho cô. Trong thời gian , những khách hàng từng mua trang sức tại văn phòng của Mạc Lâm thực sự lượt "thoát đơn" ( yêu). Họ thi khoe "chiến tích" lên mạng, vô tình tạo nên một làn sóng săn đón vô cùng lớn.
Giống như một hiệu ứng tâm lý đám đông: càng nhiều thoát ế tìm đến mua, thì phản hồi về việc nhân duyên khi mua càng tăng cao. Một điểm tuyên truyền mà theo Mạc Lâm thấy chẳng khác nào "tin đồn nhảm" thực sự giúp họ mở rộng nguồn khách hàng một cách thần kỳ.
Cả cô và Trình Lộ Lộ đều cảm thấy hiểu nổi, nhưng cơ hội kinh doanh mắt, họ dĩ nhiên bỏ qua. Ban đầu, Trình Lộ Lộ phụ trách livestream mỗi ngày để chốt đơn, đó Mạc Lâm sẽ thiết kế. Nội dung livestream hôm chính là quá trình Mạc Lâm thực hiện các bản vẽ định chế của khách hàng ngày hôm .
Về , lượng khách ghé tiệm ngày một đông, Trình Lộ Lộ quán xuyến bộ mảng online, còn Mạc Lâm phụ trách tiếp đón khách trực tiếp tại cửa hàng. Đến tối, cô video quá trình vẽ phác thảo để Lộ Lộ đăng lên tài khoản hôm . Nhờ , tình hình kinh doanh của cả khu sáng tạo cũng Mạc Lâm kéo theo ít nhiều.
Hứa Nguyện thấy tiệm của họ quá đông, thường chủ động nhường bớt gian bên ngoài quán cà phê để khách của Mạc Lâm chỗ chờ và mời họ uống cà phê miễn phí. Mạc Lâm cảm kích, cô tranh thủ với Hứa Nguyện rằng bộ cà phê mời khách sẽ do văn phòng cô thanh toán, kèm theo cả phí chiếm dụng chỗ .
Dù Hứa Nguyện nhất quyết từ chối, nhưng Mạc Lâm cho cơ hội đó, cô bảo Trình Lộ Lộ chuyển thẳng một khoản tiền từ quỹ công ty sang cho . Trình Lộ Lộ còn tinh nghịch nháy mắt với Hứa Nguyện: “Nhớ xuất hóa đơn cho chúng đấy nhé.” Hứa Nguyện dở dở , đành nhận lấy.
Bận rộn đến mức chân chạm đất suốt nửa tháng, Mạc Lâm chợt nhận lâu gặp Khương Xa Mộ. Tuy sống chung một mái nhà, nhưng lúc cô về thì dắt ch.ó xong và ngủ, còn khi thì cô vẫn thức giấc.
Chú ch.ó Border Collie nhỏ bước giai đoạn lớn nhanh đến mức "trổ mã" kỳ cục, và Mạc Lâm bỏ lỡ quãng thời gian thơ ấu của nó. Chú ch.ó vốn dĩ để cô "nuôi thử" giờ đây do một tay Khương Xa Mộ chăm bẵm trưởng thành.
Mạc Lâm cảm thấy hổ thẹn. Thế nên khi thấy Khương Xa Mộ chuyển 5.000 tệ phí "chăm sóc biên mục" cho tháng mới, cô lặng lẽ nhấn trả.
“Đã lâu gặp nên kịp chuyện trực tiếp với . Thời gian qua em thực sự giúp gì trong việc nuôi ch.ó cả.” Cô nhắn tin cho Khương Xa Mộ lúc đang taxi đến văn phòng, “Khoản tiền cần trả .”
Khương Xa Mộ đáp bằng cách chuyển tiền một nữa kèm lời nhắn: “Đã thỏa thuận thế nào thì cứ thế mà .”
Mạc Lâm suy nghĩ một lát, nhận 5.000 tệ chuyển trả 3.000: “Tiền thuê nhà em nhận, còn tiền chăm sóc nó cứ giữ lấy.” Lần Khương Xa Mộ trả lời, khoản 3.000 tệ đó cứ yên trong khung chát, lẽ đợi đủ 24 giờ để tự động trả. Mạc Lâm cũng còn thời gian để đôi co, cô vội vã xuống xe và lao guồng công việc cả ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-kheo/chuong-39.html.]
Ngày đầu tiên của tháng mới dường như mấy thiện với Mạc Lâm.
Vừa đến tiệm, Trình Lộ Lộ càm ràm về một gã bạn học cũ cứ liên tục nhắn tin quen trong nhóm lớp, bảo họ giàu thì nhớ nâng đỡ .
“Hắn cứ như bệnh , đại học chỉ học cùng khoa chứ thiết gì . Đã đường đột còn khiếm nhã, từ chối thì bảo đùa chút thôi sang mỉa mai bộ tịch. Thật xé xác cái miệng .”
Mạc Lâm vẽ phác thảo đáp: “Cậu rời nhóm đó .”
“Mắng xong tớ rời luôn . Thật nên học tập , mấy cái nhóm đó cả trăm năm câu nào thì nên dẹp hết cho rảnh nợ.”
Vừa dứt lời, tiếng “tinh” từ cửa kính vang lên. Có khách đến sớm như khiến cả hai đều ngạc nhiên ngẩng đầu cửa. Trình Lộ Lộ thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị bước , cô lập tức đổi tông giọng, niềm nở đón tiếp: “Chào bác, đây là văn phòng thiết kế trang sức Mạc Lâm. Chào mừng bác ghé thăm.”
Ngược , Mạc Lâm phía bàn phác thảo, “vị khách” mặt mà thốt nên lời, khóe môi cô khẽ mím . Người phụ nữ trung niên chút rụt rè Lộ Lộ, chuyển ánh mắt sang Mạc Lâm, giọng run run: “Lâm... Lâm Lâm...”
Trình Lộ Lộ ngơ ngác , thấy sắc mặt Mạc Lâm trầm xuống khi dậy.
“Ơ...” Lộ Lộ bao giờ thấy biểu cảm của bạn , cô bối rối hỏi tới: “Bác... bác là ai ạ?”
“Mẹ .” Mạc Lâm lạnh lùng đáp.
Trình Lộ Lộ lặng lẽ hít một lạnh, sống lưng dựng . Cô nhiều về quá khứ của Mạc Lâm, chỉ loáng thoáng: “Cha mất sớm, cũng bỏ , một tay bà nội nuôi nấng.”
Mạc Lâm mặt , ánh mắt cô bà như một xa lạ, oán hận, cũng chẳng ghét bỏ, chỉ bình lặng như mặt nước hồ mùa thu: “Bà Chương Ngọc Hoa, bà đến đây gì?”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.