Đang lúc phơi quần áo, ông nội kéo bà nội một góc ăn táo, đột nhiên điện thoại của Hòa Uẩn bàn đổ chuông. Bà nội liếc cầm cho .
"... Hòa Uẩn, điện thoại ! Là Lan Dung gọi đấy!"
Lan Dung!
Vừa mới nhắc đến cái tên xong nên khi thấy, tim Hòa Uẩn bỗng nhảy dựng lên một cái.
"Lan Dung ?" Ông nội Phương vểnh tai lên như radar bắt sóng, lập tức chằm chằm Hòa Uẩn hỏi: "Có là cô bạn họ Lan mà đại sư nhắc tới ?"
Phương Hòa Uẩn: "... Vâng ạ."
Cậu cầm điện thoại bước một góc máy. Vừa kết nối, đầu dây bên vang lên một giọng dịu dàng: "Hòa Uẩn, lâu thế mới máy ?"
Có lẽ vì sức khỏe từ nhỏ nên giọng của Lan Dung lúc nào cũng nhẹ nhàng nhưng mang chút vẻ yếu ớt.
Phương Hòa Uẩn vốn là lòng chính nghĩa cao, thấy Lan Dung ốm đau nên thường xuyên giúp đỡ, lâu dần hai trở thành bạn .
Lan Dung cũng là tính cách .
Dù gia đình giàu nhưng cô hề kiêu căng tiểu thư, trái dịu dàng. Đặc biệt là cô cách chuyện, khiến đối diện cảm thấy vô cùng thoải mái.
do ảnh hưởng từ lời của "kẻ l.ừ.a đ.ả.o" , mà hôm nay Hòa Uẩn cảm thấy cuộc trò chuyện với Lan Dung gì đó gờn gợn.
Lan Dung ở đầu dây bên dường như cảm nhận điều đó, liền hỏi: "Hòa Uẩn, chuyện gì ? Hôm nay giọng vẻ khỏe."
"Hả?" Phương Hòa Uẩn sực tỉnh: "Không, gì , chỉ là ông bà nội tớ... hiểu đột nhiên tin một vị Sơn Thần ở địa phương ."
Cậu thật một nửa, giả một nửa nhưng cũng coi là dối, nên giọng điệu vẫn tự nhiên.
Lan Dung khẽ: "Người già thường mà, chẳng bảo ' già như trẻ con' đó ? Càng lớn tuổi họ càng giống trẻ con, cần dỗ dành..."
Giọng cô ngọt ngào, thong thả, êm tai.
Hòa Uẩn nghĩ thầm: Lan Dung hiền lành thế , thể vì cô mà mất offer, thậm chí còn cô giam cầm chứ?
Cái "lời tiên tri" kiểu gì cũng thấy thật nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-96.html.]
Đang lúc Hòa Uẩn suy nghĩ m.ô.n.g lung, Lan Dung đột nhiên hỏi: "Hòa Uẩn , chúng năm cuối , sang năm là nghiệp. Sau khi trường định gì?"
Phương Hòa Uẩn bỗng khựng .
Cậu diễn tả cảm giác thế nào. Rõ ràng thấy lời của cô gái là bịa đặt, nhưng trong đầu cứ hiện lên đôi mắt tĩnh lặng và đầy sức thuyết phục của cô .
"Hòa Uẩn? Hòa Uẩn ơi ——" Thấy im lặng hồi lâu, Lan Dung gọi thêm một tiếng: "Cậu đang nghĩ gì thế?"
Phương Hòa Uẩn giật : "À , gì, tớ chỉ đang nghĩ đến một kẻ l.ừ.a đ.ả.o..."
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o ?" Giọng Lan Dung mang theo ý : "Phải là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o đặc biệt lắm mới khiến Hòa Uẩn của chúng bận tâm như thế chứ nhỉ?"
Đặc biệt ?
Hòa Uẩn nhớ , gật đầu: "Ừ, đúng là giống những kẻ l.ừ.a đ.ả.o thông thường." Kẻ l.ừ.a đ.ả.o mà khiến cả ông bà đều tin sái cổ cơ mà.
Hòa Uẩn hề rằng, khi câu cảm thán đó, sắc mặt của ở đầu dây bên lập tức trở nên vô cùng âm trầm.
Lan Dung là một cô gái xinh , nhu mì với đôi mắt nai trông ngây thơ và vô hại.
lúc , mới chuyện dịu dàng với Hòa Uẩn đang trưng một bộ mặt vặn vẹo.
Tay cô cầm một con d.a.o gọt hoa quả, đ.â.m liên tiếp một tấm ảnh, rạch nát khuôn mặt trong ảnh, miệng vẫn dịu dàng với Hòa Uẩn:
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Hòa Uẩn, vẫn trả lời tớ, nghiệp xong định gì?"
"Tớ Vô Ưu định nước ngoài học thạc sĩ? Có thật ?"
Mắt Phương Hòa Uẩn khẽ chớp, cần suy nghĩ liền đáp: "Trước đây tớ cũng ý định đó, nhưng ông bà nội tớ yên tâm để tớ một , bảo nước ngoài loạn lắm..."
Hòa Uẩn vốn dối, đều bảo mà dối là lộ mặt ngay.
May mà lời cũng hẳn là dối, ông bà đúng là lo lắng thật, chỉ là đây họ cản nên đành thôi. Vì khá trôi chảy.
"... Thế nên khi nghiệp gì tớ vẫn nghĩ kỹ, nhưng tớ cũng nhận vài lời mời thực tập từ các công ty, chắc là sẽ thực tập một thời gian ."