Ông nội Phương từ chối: "Thế thì ngại quá..."
Trì Vãn : "Cháu thực sự ăn hết ạ, núi cháu, để thì nó cũng rụng hỏng hết thôi."
Cô , ông nội Phương đành nhận lấy: "Vậy cảm ơn đại sư nhiều nhé."
Trì Vãn: "Ông cứ gọi cháu là Trì Vãn hoặc Vãn Vãn cho gần gũi ạ."
Ông cụ cũng là sảng khoái: "Được, ông gọi là Vãn Vãn cho thiết!"
Trì Vãn mỉm : "Vâng, ông cứ gọi thế nào cũng ạ."
Đứng bên cạnh, Phương Hòa Uẩn nhíu mày suy nghĩ, lòng đầy phức tạp. Ông nội đối với "đại sư" còn thiết hơn cả với thằng cháu ruột là nữa.
...
Hai ông cháu xuống núi.
Phương Hòa Uẩn rổ táo tàu chín mọng trĩu nặng trong tay ông nội, liền thò tay bốc một nắm: "Táo trong miếu quả to thật đấy, còn hơn táo ngoài chợ... vị thế nào."
Cậu lau qua quả táo đưa lên miệng c.ắ.n một miếng.
Rắc!
Tiếng c.ắ.n giòn tan vang lên, quả táo ngọt và giòn đến mức tưởng.
Phương Hòa Uẩn trợn tròn mắt: "Ông ơi, táo trong miếu giòn và ngọt thật đấy!"
Ông nội Phương lộ vẻ hoài niệm: "Táo của miếu Sơn Thần, lâu lắm ông mới ăn. Lần cuối cùng ông ăn là từ bốn mươi năm ."
"Bốn mươi năm ?" Phương Hòa Uẩn tò mò: "Hóa ngày xưa ông từng ăn táo ở đây ?"
Ông nội Phương gật đầu: "Ăn chứ, ngày xưa ông từ của miếu cũng giống như Vãn Vãn bây giờ, cứ đến mùa táo chín là chia cho khách đến dâng hương."
" mà ngày đó miếu đông khách lắm, mỗi chỉ chia một hai quả là quý lắm , nhiều còn chẳng phần cơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-95.html.]
Cũng nhờ miếu Sơn Thần mới mở cửa nên hai ông cháu mới tặng hẳn một rổ lớn thế .
Ông nội Phương cảm thán một hồi, nhớ đến chuyện hệ trọng, vội nhắc nhở: "Mấy lời đại sư dặn cháu nhớ kỹ ? Nhất định theo đấy nhé, tuyệt đối đừng chuyện du học cho cái cô bạn họ Lan !"
Phương Hòa Uẩn thể tin nổi: "Ông ơi, ông thực sự tin lời cô ?"
Ông nội Phương gắt: "Có thờ thiêng, kiêng lành! Chỉ là đừng chuyện đó cho bạn cháu thôi, mất mát gì . Sao, là cháu với cô bạn đó thực sự gì mờ ám?"
Nghe , Phương Hòa Uẩn vội vàng giải thích: "Không ! Thật sự gì mà, Lan Dung là bạn học đại học của cháu, cháu thấy cô đau ốm nên mới quan tâm một chút thôi... Ông đừng nghĩ lung tung!"
Ông nội Phương hừ lạnh một cái, khinh bỉ cháu trai, buông một câu: " là đồ điều hòa trung tâm, đồ tra nam!" (Ý kẻ ga-lăng với tất cả ).
Nói xong ông xách rổ táo thẳng, để Phương Hòa Uẩn ngơ ngác đó.
Điều hòa trung tâm? Tra nam?
Ông nội ngay cả mấy từ cũng nữa ? Bắt kịp xu hướng quá nhỉ... Mà đúng, vấn đề là tại ông nội mắng là "điều hòa trung tâm" chứ?
"Cháu cháu ruột ông thế? Sao ông cháu như ?" Hòa Uẩn lẩm bẩm rảo bước đuổi theo ông nội về nhà.
...
Quê gốc của gia đình họ Phương ở Giang Thành, nhưng từ đời ông nội chuyển nơi khác lập nghiệp, hiện giờ cả gia đình định cư ở thủ đô.
Chỉ vì ông bà nội tuổi cao, nảy sinh tâm lý nhớ quê hương nên mới về Giang Thành dưỡng lão.
Phương Hòa Uẩn năm nay là sinh viên năm cuối, đang nộp hồ sơ xin học bổng du học, hiện đang chờ kết quả. Sinh viên năm cuối thường còn nhiều tiết học, mà là học sinh giỏi tích lũy đủ tín chỉ từ , nên cần lên trường cũng .
Nghĩ đến việc nước ngoài sẽ khó dịp về thăm, xin phép giáo viên cho về quê bầu bạn với ông bà một thời gian.
Vừa về đến nhà, thấy bà nội đang phơi quần áo, Hòa Uẩn vội chạy giúp, sẵn tiện mách lẻo chuyện ông nội. ngờ bà nội cũng về phía ông.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"... Ông nội cháu đúng đấy, lời của ông từ miếu Sơn Thần cháu nhất định . Cứ chịu khó một chút, tạm thời đừng tiết lộ chuyện du học ngoài." Bà nội khẳng định chắc nịch.
Phương Hòa Uẩn thấy thật vô lý: "Cả nhà của miếu Sơn Thần đó tẩy não hết ?"
Trước đây thấy ông bà tin mấy chuyện , thế mà sáng nay đột nhiên đòi thắp hương, cứ như thể biến thành tín đồ trung thành của Sơn Thần chỉ một đêm .