là phường l.ừ.a đ.ả.o, kịch bản nào cũng giống .
Cậu cảm thấy bất bình.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn thừa đang nghĩ gì. Nếu là bình thường, cô chẳng buồn bói tiếp cho hạng lòng tin , nhưng...
Nghĩ đến mười vạn tệ tiền công đức nhận , cô thấy cũng thể "kiên nhẫn" thêm một chút.
Trì Vãn chẳng thèm vòng vo nữa, thẳng: "Cái offer sẽ vuột mất khỏi tay . Không chỉ , sẽ thể du học, thể nước ngoài, mà đó còn giam cầm!"
"Không, đúng hơn là thực sự nước ngoài, nhưng là đưa bất hợp pháp. Sau đó sẽ giam giữ ở nơi đất khách quê suốt mười năm trời... Cuối cùng, vì chịu nổi nhục nhã, nhảy lầu tự sát."
Trì Vãn : "Đó chính là kết cục cuối cùng của !"
Vẻ mặt Phương Hòa Uẩn đổi xoạch một cái, cô với vẻ cạn lời: "Cô đang bịa chuyện đấy ?"
Trì Vãn chỉ , ép tin ngay: "Tự sát là kết cục của , còn của ... khi mất tích, họ bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm ."
"Bà nội qua đời bốn năm khi mất tích vì bệnh tật, lúc lâm chung vẫn gọi tên !"
"Em gái vì chuyện của mà khi nghiệp cảnh sát, đó hy sinh trong một truy bắt tội phạm. Bố cả đời lặn lội tìm con, còn ông nội ..."
Trì Vãn dừng một chút, liếc ông đang cạnh, dù mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy vẻ lo lắng cho cháu trai.
"Ông nội vốn bệnh tim, ngày tin gặp chuyện, ông lên cơn đau tim mà qua đời."
"Nói nhảm!"
Phương Hòa Uẩn nhịn nổi nữa, bật dậy quát lên.
Động tác của quá lớn những đang dâng hương xung quanh đều tò mò về phía .
Hòa Uẩn chẳng quan tâm đến ánh mắt , giận dữ Trì Vãn: "Cô cố ý mấy lời để dọa đúng ? Định gì đây? Muốn xì tiền để nhờ cô 'hóa giải' chứ gì?"
Cậu khẩy: "Hừ! Cô tưởng dễ lừa chắc? Mấy cái bài của các lạ gì!"
"Người ! Người !"
Bánh Bánh bay đến mặt Phương Hòa Uẩn, dùng cánh vỗ liên tiếp mặt .
Hòa Uẩn vô thức xoa mặt – ảo giác mà thấy mặt rát, như ai tát mấy cái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-94.html.]
Giây tiếp theo, ông nội Phương giáng một cú gáy : "Thằng ranh, ngậm miệng! Sao dám chuyện với đại sư như thế?"
Phương Hòa Uẩn ấm ức ông nội: "Ông ơi, ông cứ đ.á.n.h cháu thế? Đại sư gì chứ, cô rõ ràng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Ông cũng thấy cô gì đấy, là trù ẻo nhà , mà ông còn bênh cô !"
Ông nội Phương trừng mắt: "Cháu thì cái gì? Ông từ của miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh bao giờ sai nửa lời. Đại sư thì chắc chắn là thật!"
Ông khẳng định chắc như đinh đóng cột Phương Hòa Uẩn cạn lời. Xong , ông nội tẩy não !
Còn ông nội Phương thì lo lắng Trì Vãn cầu cứu: "Đại sư, cách nào hóa giải kiếp nạn cho cháu ?"
Trì Vãn khẳng định: "Có!"
Phương Hòa Uẩn nghĩ: Tới đây, chuẩn đòi tiền đây!
Cậu xoa tay chờ đợi.
Để xem kẻ l.ừ.a đ.ả.o định giở trò gì, đòi một vạn mười vạn.
Trì Vãn , đột nhiên hỏi: "Cậu một bạn nữ họ Lan?"
Phương Hòa Uẩn ngẩn , cảnh giác cô: "Cô hỏi chuyện gì? Khoan ... cô bạn họ Lan?"
Lại còn chính xác là bạn nữ nữa.
Chẳng lẽ lúc nãy nhắc đến Lan Dung với ông nội ?
Cậu thấy hoang mang.
Trì Vãn : "Nếu cái tương lai trở thành sự thật, thì tuyệt đối đừng chuyện định du học cho bạn họ Lan đó ..."
"Cậu nên , cô thích , vì cô đến một nơi mà cô thể cùng."
Phương Hòa Uẩn phản bác: "Cô sai , Lan Dung hề thích ..."
Trì Vãn: "Ồ, thế ?" Giọng điệu cực kỳ lấy lệ.
Nói xong, cô sang ông nội Phương, nở một nụ rạng rỡ, khác hẳn thái độ với Hòa Uẩn.
Cô lấy một rổ táo tàu chín mọng đưa cho ông: "Ông Phương, cái biếu ông ạ. Đây là táo từ cây táo cổ thụ ngoài miếu, năm nay sai quả quá, một cháu ăn hết, ông cầm về ăn lấy thảo."