Hai ông cháu tiến gần Trì Vãn. Người ông chắp tay vái chào: "Chào đại sư!"
Trì Vãn cũng đáp lễ, mỉm : " là ông từ của ngôi miếu , ông cứ gọi là Trì Vãn là ạ."
"Ông từ ?" Cậu cháu kinh ngạc, khi đ.á.n.h giá Trì Vãn một lượt, thốt lên: "Trẻ thế á?"
Không chỉ trẻ, mà còn là một cô gái xinh nữa.
Trì Vãn thiện đáp: "Cũng ai quy định trẻ thì ông từ ... đúng nào?"
Người ông trừng mắt cháu một cái, sang hỏi Trì Vãn: " công đức một chút tiền dầu đèn cho miếu, ở đây nhận chuyển khoản quét mã cô?"
Trì Vãn: "... Ông nội đúng là bắt kịp thời đại thật đấy ạ."
Ông cụ hào phóng, quét mã chuyển cho Trì Vãn hẳn mười vạn tệ. Trì Vãn chớp mắt con màn hình, thầm cảm thán trong lòng.
—— Đừng bao giờ coi thường các cụ ở nông thôn, họ khi là đại gia ngầm đấy.
Trì Vãn cất điện thoại, thấy hai ông cháu định về, cô đột ngột gọi : "Ông xem một quẻ ạ? bói toán cũng chuẩn lắm đấy!"
Ánh mắt cô dừng thanh niên đang vẻ chán nản: " thấy cháu trai ông vẻ cần xem một quẻ đấy."
"Cháu á?"
Phương Hòa Uẩn chỉ tay mũi , chút buồn : "Cô bảo cháu cần xem bói ? Cảm ơn nhé, nhưng cháu chẳng bao giờ tin mấy cái ... Ái!"
Cậu kịp hết câu ông nội vỗ một phát đầu, đau điếng .
Ông nội Phương giận dữ: "Trước mặt đại sư mà cháu dám năng lăng nhăng thế hả?"
Nói xong, ông sang vái Trì Vãn một cái: "Đại sư, cô đừng chấp thằng nhóc , nó mắt như mù. Về nhà sẽ dạy bảo nó ."
Phương Hòa Uẩn xoa đầu, lầm bầm: "Cháu cháu ruột của ông thế?" Đánh đau c.h.ế.t .
Mặc cho tình nguyện, ông nội Phương vẫn ấn xuống mặt Trì Vãn, : "Đại sư, cô mau xem cho thằng nhãi một quẻ , xem tương lai nó gặp chuyện gì ?"
Phương Hòa Uẩn: "..."
Cậu bĩu môi, mặt chỗ khác.
Trì Vãn mỉm : "Nghề của chỉ xem cho duyên, quan trọng nhất là tự nguyện. Ép uổng quá thì quẻ linh ạ!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ông nội Phương lập tức ấn đầu cháu xuống: "Không ép, nó tự nguyện lắm! Nó xem... đúng Hòa Uẩn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-93.html.]
Phương Hòa Uẩn: "..." Đừng tưởng cháu lời đe dọa trong giọng của ông.
Tục ngữ câu, mái hiên cúi đầu.
"Vâng, cháu tự nguyện." Câu của Phương Hòa Uẩn sặc mùi gượng ép.
Trì Vãn tủm tỉm: "Có thực sự tự nguyện ? Đừng khó bản nhé."
Phương Hòa Uẩn thở dài thườn thượt, đành thỏa hiệp: "Vâng, cháu tự nguyện, tự nguyện một trăm phần trăm luôn!"
Cậu Trì Vãn với vẻ thách thức: "Để xem cô thể bói cái gì, nếu mà chuẩn thì... hừ hừ." Lời đe dọa hiện rõ mặt.
ngay giây , một "thiết sa chưởng" giáng xuống gáy .
Ông nội Phương nóng tính: "Thằng ranh, chuyện với đại sư khách khí một chút cho tao!"
Phương Hòa Uẩn: "..." là nghẹn khuất mà.
Trì Vãn đùa nữa, cô bắt đầu nghiêm túc bấm đốt ngón tay xem quẻ cho .
Thần thái của cô lúc vô cùng trang nghiêm, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ. Trong gian dường như một luồng năng lượng bí ẩn bao quanh, khiến đối diện vô thức nín thở dõi theo.
Đột nhiên, động tác của Trì Vãn khựng , cô ngước mắt thẳng Phương Hòa Uẩn.
Trong khoảnh khắc đó, Phương Hòa Uẩn dường như thấy trong đáy mắt cô một luồng ánh sáng rực rỡ và thâm sâu, khiến choáng ngợp.
khi chớp mắt kỹ , thứ bình thường như cũ, như thể chỉ là ảo giác.
Trước vẻ mặt ngơ ngác của , Trì Vãn lên tiếng: "... Chuyện đang mong cầu, chắc chắn sẽ thành công."
Chuyện đang cầu...
Phương Hòa Uẩn lặp lời cô, hỏi ngược với vẻ mỉa mai: "Thế cô xem cháu đang cầu chuyện gì?"
Trì Vãn: "..." Chính cầu chuyện gì mà còn hỏi ?
Cô nhắc nhở: "Cậu đang đợi thư mời nhập học (offer)."
Vừa xong, Phương Hòa Uẩn liền cô bằng ánh mắt như kẻ l.ừ.a đ.ả.o, lẩm bẩm: "Hóa cô lén chuyện cháu với ông nội..."