Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:00:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dọn dẹp xong xuôi, cả Trì Vãn và Bánh Bánh đều mệt phờ, chỉ vật ghế.

 

" là tổng vệ sinh thể vắt kiệt sức mà!" Cả hai cùng thở hồng hộc.

 

" !"

 

Bánh Bánh đột nhiên bật dậy, vỗ cánh bay ngoài, đậu xuống cây táo tàu.

 

Nó lấy đà lao mạnh chiếc chuông lớn treo cây. Tiếng chuông vang lên "đùng đùng đùng", âm thanh lan tỏa khắp bốn phương tám hướng. Những dân ở các thôn lân cận đều thấy rõ.

 

Lúc , dân làng ở mấy thôn gần núi Chiếu Minh đều đồng loạt ngẩng đầu lên.

 

"... Ơ, tiếng chuông thế?" Một trẻ tuổi thắc mắc: "Vùng chùa chiền gì ?"

 

Những lớn tuổi như bà Trương thì mắt sáng rực lên, lẩm bẩm: "Là tiếng chuông từ miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh. Đây là miếu ông từ mới ?"

 

Người trẻ tuổi ngơ ngác: "Miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh? Là cái ngôi miếu cũ nát núi đó á?"

 

"Bốp!"

 

Chàng trai dứt lời bậc cha chú vỗ một phát lưng: "Thằng ranh , năng cho cẩn thận!"

 

Chàng trai ấm ức: "Con gì sai ? Cái miếu đó con còn tên bao giờ."

 

Người lớn hừ nhẹ một tiếng : "Bọn trẻ các thì cái gì. Ngôi miếu đó đóng cửa từ bốn mươi năm , khi ông từ cũ qua đời ..."

 

Ngày hôm đó, thanh niên ở các thôn lân cận một phen phổ cập kiến thức về những truyền thuyết ở miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh, mà cứ mắt chữ O mồm chữ A.

 

Tất nhiên, chẳng mấy thực sự tin những chuyện đó.

 

"Mê tín dị đoan thôi mà..."

 

Không ít trẻ tuổi thầm bĩu môi như .

 

Còn ở núi, Trì Vãn hành động của Bánh Bánh mà hiểu chuyện gì.

 

Bánh Bánh giải thích: "Tiếng chuông là để thông báo rằng cô về, Sơn Thần núi Chiếu Minh trở . Ai đến dâng hương cúng bái thì thể lên !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-92.html.]

Trì Vãn bừng tỉnh, nhưng thấy lạ: "Thế đây thấy ông gõ chuông?"

 

Bánh Bánh liếc cô một cái : "Chẳng đây thần lực của cô còn yếu quá , nhỡ khách đến cầu xin chuyện gì mà cô thì mà mất mặt c.h.ế.t ?"

 

Cái hình mập mạp của nó đậu xuống vai Trì Vãn: "Giờ thì khác , cô là một ông từ đủ tiêu chuẩn đấy!"

 

Trì Vãn: "... Thế thì cảm ơn lời khen của ông ."

 

Ngày Trì Vãn trở về, cô livestream. Sang ngày hôm , từ sáng sớm, miếu Sơn Thần đón tiếp ít khách hành hương, trông đều là dân ở các thôn lân cận, và hầu hết là già.

 

Trì Vãn khá bất ngờ, hiểu đột nhiên nhiều đến dâng hương như .

 

"... Ông nội thật là, sáng sớm tinh mơ gọi cháu dậy, cháu cứ tưởng chuyện gì đại sự, hóa chỉ là thắp hương thôi ?"

 

Hai ông cháu từ ngoài điện bước . Người ông tuổi cao, khòm lưng, gương mặt nghiêm nghị phần lạnh lùng.

 

Còn cháu trai độ chừng ngoài hai mươi tuổi, đang tuổi thanh xuân phơi phới, gương mặt tròn trịa trông khá đáng yêu.

 

Lúc đang quanh quất khắp nơi với vẻ tò mò. Khi thấy bức tượng Sơn Thần phần nhỏ bé và cũ kỹ tọa lạc ở chính giữa, kìm mà bĩu môi.

 

Lập tức, ông trừng mắt cháu: "Ngậm miệng , mặt Sơn Thần giữ thái độ cho trang nghiêm."

 

Ông kéo cháu quỳ xuống tượng: "Lại đây, thành tâm cầu xin ngài phù hộ cho bình an! Cố gắng mà lấy cho cái 'oa-phế' gì đó ..."

 

"Là offer mà ông!" Cậu cháu bất đắc dĩ đính chính.

 

Ông nội: "Kệ nó là oa-phế gì phế, tóm là cháu mau lạy ngài . Lát nữa ông sẽ công đức thêm tiền dầu đèn, chuyện của cháu nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió!"

 

Cậu thanh niên cố nén ham trợn mắt, lầm bầm: "Nếu Sơn Thần mà linh nghiệm thế thì cần gì nỗ lực nữa? Cứ chờ ngài phù hộ là xong."

 

Nói thì , nhưng Việt Á Đông chung đối với thần phật luôn giữ thái độ " thờ thiêng, kiêng lành".

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

, thanh niên vẫn quỳ xuống, thành tâm lạy ba lạy, cùng ông nội mua nhang để dâng lên Sơn Thần.

 

Trì Vãn thu hoạch ít niềm tin và hương hỏa, tất cả đều thuần khiết. Tuy nhiên, phần lớn đều đến từ ông, còn cháu thì chỉ lèo tèo vài tia, gió thổi qua là bay mất.

 

 

 

 

Loading...