“Đã tắm trong khói hương và tơ hồng của miếu thì đúng là thể gọi là dây bình an.” Bánh Bánh lúc lên tiếng giải thích cho Trì Vãn. “Chẳng hạn như những dải ruy băng đỏ cháu treo cây táo , chúng thấm nhuần khói hương và thần lực của cháu, nên mang trong khả năng định hồn an thần đấy...”
“Nếu chắt nội của bà cụ quấy là do hồn phách yên, thì dùng dải ruy băng đúng là 'đúng bệnh hốt t.h.u.ố.c' .” Trì Vãn ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên.
...
Bà Trương khi dải lụa đỏ liền vội vã về nhà. Vừa đến sân, bà thấy tiếng yếu ớt phát từ trong phòng, tiếng nhỏ như tiếng mèo kêu, mà xót ruột.
Nghe tiếng , bà Trương rảo bước nhanh hơn phòng. Quả nhiên thấy cháu trai bà là Trương Quỳnh đang bế con dỗ dành, nhưng dù đủ cách, đứa bé vẫn cứ thút thít.
“... Đứa nhỏ cháu?” Bà Trương bước hỏi.
Trương Quỳnh ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi: “Vâng ạ, cứ ngủ nửa tiếng là tỉnh ...”
Bà Trương xót xa: “Cứ thế mãi thì .”
Trương Quỳnh thở dài: “Cháu chứ, nhưng bác sĩ cũng chẳng tìm nguyên nhân gì... Mẫn Mẫn tìm thầy t.h.u.ố.c khác , Tây y xong thì thử Đông y xem .”
Gia đình họ về quê cũng chính vì chuyện . Cách đây nửa tháng, đứa con nhỏ của họ chẳng rõ vì đột nhiên trở nên quấy . Hay thì cũng thôi , đằng nó đến mức ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ. Cả đêm lẫn ngày, cứ hễ ngủ là đứa bé giật thét, dỗ thế nào cũng ngủ . Chỉ trong thời gian ngắn, chỉ đứa trẻ mà ngay cả lớn cũng sụt cả chục ký vì thiếu ngủ. Họ đưa bé khám nhiều nơi nhưng bác sĩ đều tìm bệnh gì lạ, chỉ bảo lẽ lớn thêm chút nữa sẽ hết.
tình trạng đứa trẻ ngày càng tệ , họ sợ nó kịp lớn gặp vấn đề về sức khỏe vì thiếu ngủ trầm trọng, nên hai vợ chồng mới bồng bế con về quê, định nhờ một vị thầy Đông y nức tiếng ở vùng đến khám xem .
Bà Trương cúi xuống chắt nội, thấy đứa bé đến mức hụt , lòng bà đau như cắt: “Thương quá đứa bé ...” Bà vội vàng lấy dải lụa đỏ trong túi : “ , bà lên Sơn Thần miếu cầu cái ! Chắc đứa nhỏ hoảng sợ gì đó , buộc cái cổ tay cho nó, tác dụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-9.html.]
Trương Quỳnh vẻ mặt đầy hoài nghi: “Cái mà tác dụng bà?”
Bà Trương quả quyết: “Chắc chắn là tác dụng! Đây là dây bình an ở miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh đấy, ngôi miếu đó linh thiêng lắm.”
Bà cụ cẩn thận buộc dải lụa đỏ cổ tay đứa bé. Sắc đỏ rực rỡ nổi bật làn da trắng ngần của đứa trẻ trông mắt. Trương Quỳnh gì, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự tin tưởng. Nếu là khác với con , chắc chắn phản đối ngay, nhưng vì đây là bà nội , đành im lặng. Bà cũng chỉ vì thương con thương cháu, nếu từ chối thì bà sẽ buồn lòng lắm. Nghĩ nên Trương Quỳnh cứ để mặc bà .
điều ngờ tới là, chỉ mười phút khi buộc dải lụa đỏ, đứa bé đang dở bỗng đưa ngón tay lên mút, đôi mắt lim dim ngủ , trông vô cùng bình yên và ngon giấc. Trương Quỳnh trợn tròn mắt bà nội: “Bà ơi, ngủ ! Đoàn Đoàn ngủ ! Dải lụa thần kỳ bà?”
Bà Trương hừ nhẹ một tiếng, đầy vẻ tự hào: “Đương nhiên , đây là dây bình an từ miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh mà , giống mấy thứ l.ừ.a đ.ả.o ngoài . Trẻ con quấy , cứ buộc cái là chuẩn cần chỉnh!” Đây chính là kinh nghiệm của bà lão đấy nhé.
Trương Quỳnh nhịn mà giơ ngón tay cái tán thưởng bà nội: “ là gừng càng già càng cay! Bà đúng là báu vật của nhà ạ!”
...
Đến buổi chiều, vợ Trương Quỳnh dắt vị thầy Đông y già về nhà.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vợ Trương Quỳnh là Ngô Thanh Thanh về đến nhà, thấy con trai đang mút tay ngủ say sưa, cô vui mừng khôn xiết hỏi chồng: “Con ngủ ?”
Trương Quỳnh hớn hở gật đầu: “Ngủ , ngủ gần hai tiếng đấy!”
Nghe tin , Ngô Thanh Thanh mừng đến phát . Từ khi con mắc cái "bệnh lạ" , ngày thường ngủ nửa tiếng đến một tiếng là may lắm , mà hôm nay ngủ hai tiếng vẫn tỉnh, thật đúng là chuyện lạ thật. Sẵn lúc con đang ngủ, họ nhờ vị thầy Đông y xem qua cho bé luôn. Thầy t.h.u.ố.c già xem xét một hồi, vì bé còn quá nhỏ nên kê t.h.u.ố.c uống mà chỉ châm cứu nhẹ vài huyệt.