"Mày tưởng cái đám cưới thế , tao thì thèm trúng mày chắc?"
Gương mặt Lỗ Lệ hiện lên vẻ nửa nửa : "Một triệu rưỡi, trong mắt bà chỉ một triệu rưỡi thôi!"
Cô đang gào thét dữ tợn mặt, chỉ vì cô nhắc đến tiền mà bà lộ rõ bộ mặt thật, trong lòng cô chỉ thấy bi ai vô hạn.
Không, thực cô sai, chẳng "bộ mặt thật" nào ở đây cả. Bố cô bao giờ thèm che giấu sự tham lam và ích kỷ mặt cô, họ từng dành cho cô dù chỉ một chút quan tâm thực lòng.
Là cô, chính cô bấy lâu nay vẫn luôn cam tâm, vẫn luôn ôm giữ những ảo mộng hão huyền, luôn hy vọng xa vời rằng thể nhận tình yêu thương từ họ.
"Thật là nực ..."
Cô lẩm bẩm, ánh mắt dừng ở gã đàn ông tên Dương Thâm .
Hắn ngây ngô, ánh mắt dại . Thấy cô , lắp bắp gọi: "Vợ ơi, vợ ơi!"
Nghe thấy tiếng gọi đó, cả và cô đều lộ vẻ vô cùng hài lòng. Mẹ cô thậm chí còn hớn hở : "Đấy xem kìa, thằng Dương Thâm ngoan , giờ gọi vợ !"
Lỗ Lệ đột nhiên bà với ánh mắt đầy căm hận, gằn giọng: "Bà gả cho gã ngốc ? Nằm mơ , cả đời cũng bao giờ chuyện đó !"
Nói xong, cô đột ngột lao về phía cửa sổ đang mở toang của phòng bệnh, chút do dự, cô trèo qua bậu cửa và nhảy thẳng xuống.
Sự việc xảy quá nhanh khiến ai kịp phản ứng, bà của Dương Thâm theo bản năng thét lên một tiếng kinh hoàng: "A ——"
ngay trong tích tắc nghìn cân treo sợi tóc , một bóng nhanh như cắt lao tới. Người đó nhoài cửa sổ, một tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Lỗ Lệ, giữ c.h.ặ.t lấy cơ thể đang rơi xuống của cô.
Lỗ Lệ bàng hoàng ngẩng đầu lên, thấy gương mặt Trì Vãn đang gồng lên vì gắng sức đến mức biến dạng. Giây phút , nước mắt cô trào như mưa.
"Trì Vãn..." Cô gọi khẽ.
Trì Vãn nghiến răng : "Chị Lỗ Lệ, đừng buông tay! Chị cố gắng lên, em kéo chị lên ngay đây."
"Lỗ Lệ? Trì Vãn!!"
Lâm Quyên và Văn Dĩnh hớt hải lao tới. Hai vội vàng hỗ trợ Trì Vãn cứu . Lâm Quyên hét lớn: "Lỗ Lệ, đừng buông tay!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Hây dô, hây dô!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-89.html.]
Ngay cả Bánh Bánh cũng dùng mỏ và chân cố gắng kéo vạt áo của Lỗ Lệ, sức lôi cô lên.
Trì Vãn quát: "Chúng đang ở tầng tám đấy! Chị nhảy xuống khi c.h.ế.t ngay , nhưng khả năng cao là sẽ thành thực vật hoặc tàn phế cả đời đấy! Chị thực sự kết thúc như thế ?"
Độ cao tầng tám khiến Lỗ Lệ xuống mà thấy hoa mắt ch.óng mặt – cao, cao quá!
Trì Vãn nghiến răng, lấy hết sức bình sinh, cuối cùng cùng với Lâm Quyên và Văn Dĩnh lôi Lỗ Lệ trong. Cả ba mệt lả, bệt xuống sàn nhà thở dốc.
Ngay cả Bánh Bánh cũng phì phò thở .
Lúc , những xung quanh mới hồn trở .
Mẹ Lỗ Lệ kêu lên một tiếng, lao tới mắng nhiếc cô xối xả: "Cái con khốn , mày c.h.ế.t thật ? Mày nhảy lầu cho ai xem hả?"
Trì Vãn dậy, lạnh lùng liếc bà một cái: "Câm miệng!"
Giọng cô lớn, cũng chẳng hề gắt gỏng, nhưng khiến cảm thấy rùng , vô thức im bặt.
Mẹ Lỗ Lệ ngậm miệng mới chợt nhận : Tại im lặng chứ? Cô bảo câm miệng là theo chắc?
Bà định mở mồm gì đó, thì giây tiếp theo thấy Trì Vãn giơ tay giáng một cái tát thật mạnh vai Lỗ Lệ.
Mẹ Lỗ Lệ: "..." Hung dữ quá.
Thế là bà một câu cũng dám thốt nữa.
Trì Vãn từ cao xuống Lỗ Lệ đang mặt , chỉ tay bà của cô : "Đây là lý do chị nhảy lầu ? Chị tự xem, chị c.h.ế.t họ quan tâm ?"
"Chị c.h.ế.t , họ khi chỉ tặc lưỡi bảo một câu xui xẻo, ném chị đầu ngay lập tức!"
"Vì những hạng như thế mà thất vọng, đau khổ đến mức tự t.ử, chị thấy đáng ?" Trì Vãn cô với ánh mắt lạnh lẽo: "Lần em cứu chị, nhưng tuyệt đối thứ hai ! Nếu chị vẫn c.h.ế.t thì cứ việc, để xem em thèm cứu nữa ."
Lỗ Lệ ngơ ngác cô.
Trì Vãn thở dài, tiến gần một bước, xổm xuống đối diện với cô, nhẹ giọng : "Chị Lỗ Lệ, tự cứu thì trời cũng chẳng cứu nổi! Trên đời , trân trọng và yêu thương chị nhất chỉ chính bản chị thôi. Nếu ngay cả chị cũng tự chà đạp như thế, thì... chẳng ai giúp chị cả."