Người chồng thở dài, lộ rõ vẻ bất lực.
Sau đó, Trì Vãn với ánh mắt đầy kỳ vọng: "Đại sư, chúng nhờ cô xem giúp xem rốt cuộc đứa trẻ ? Chúng hỏi gì cháu cũng câm như hến, chẳng chịu lời nào."
Trì Vãn rõ quan điểm ngay từ đầu: " xem bói chứ bác sĩ, chữa bệnh ..."
Người chồng vội vàng: "Chúng , chúng chỉ con bé nông nỗi là do bệnh tật còn nguyên nhân nào khác thôi... Chúng hỏi cháu nhưng cháu nhất định hé răng nửa lời."
Trì Vãn về phía cô bé.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đứa trẻ thu trong lòng , ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo , thể hiện sự gắn bó và dựa dẫm tuyệt đối. sự dựa dẫm đó, Trì Vãn cảm nhận một nỗi sợ hãi tột cùng.
Nỗi sợ hãi từng chút từng chút một, tựa như những sợi tơ, như một mạng nhện bủa vây lấy đứa trẻ, khiến bé thể vùng vẫy, thể trốn thoát.
Nhìn cảnh đó, ánh mắt Trì Vãn bỗng trở nên xót xa.
Cô : "Để bế bé một chút nhé."
Người sững , theo bản năng con gái trong lòng, ngần ngại : "Phi Phi dạo sợ lạ lắm, ngoài cháu kháng cự việc khác chạm ."
Tuy nhiên, cô bé tính tình vốn ngoan ngoãn, dù kháng cự cũng chỉ im lặng chứ la hét quấy .
Trì Vãn khẽ mỉm : "Không , để thử xem, nếu bé sẽ ép..."
Nói , cô đứa trẻ trong lòng phụ nữ, dịu dàng gọi: "Phi Phi."
Dường như thấy tiếng gọi, cái đầu nhỏ đang vùi trong lòng khẽ động đậy. Một lúc , cô bé mới thử , lộ nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.
Trì Vãn với bé, nhẹ nhàng hỏi: "Phi Phi, cô bế con một lát ?"
Cho đến lúc , Trì Vãn chút kinh nghiệm trong việc vận dụng thần lực.
"Thần" ngự mây cao, khiến tôn kính, nhưng cũng khiến dựa dẫm và gần gũi. Sơn Thần thuộc về núi rừng, thuộc về linh khí tự nhiên, càng dễ khiến sinh lòng thiện cảm.
Loại khí chất khiến gần gũi bình thường khó lòng cảm nhận , nhưng đối với những đặc biệt, nó vô cùng rõ rệt.
Ví dụ như những tổn thương tâm lý như Lỗ Lệ, đơn giản nhất là trẻ em.
Trẻ nhỏ tâm tính thuần khiết, dễ dàng cảm nhận năng lượng của Trì Vãn, cô vô hại, nên bản năng thúc giục chúng gần gũi với cô hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-72.html.]
Lúc , Phi Phi chớp chớp đôi mắt Trì Vãn, dường như đang đắn đo, suy nghĩ. Vài giây , bé đột nhiên đưa tay về phía Trì Vãn.
Động tác nghĩa là bé đồng ý để cô bế.
Chứng kiến cảnh , cha Phi Phi khỏi kinh ngạc.
Phải rằng suốt thời gian qua, Phi Phi cực kỳ bài xích việc tiếp xúc với khác, ngay cả cha bế bé cũng phản ứng dữ dội, chỉ âm thầm rơi nước mắt, chứ đừng đến ngoài.
Vậy mà giờ đây, bé và Trì Vãn mới gặp đầu mà bé tình nguyện để cô bế?
Kinh ngạc là thế, nhưng cha Phi Phi cũng vì mà thêm phần tin phục Trì Vãn.
...
Trì Vãn bế Phi Phi lòng, cô bé ngoan ngoãn rúc n.g.ự.c cô.
Trì Vãn dịu dàng trò chuyện với bé một lúc, thấy bé dần thả lỏng hơn, mặt bắt đầu thoáng hiện nụ . Khi ngước Trì Vãn, đôi mắt bé sáng lấp lánh như những vì .
"Chị ơi, chị quá." Phi Phi khen.
Trì Vãn ngẩn bật : "Cảm ơn con."
Mẹ Phi Phi thấy con vui vẻ thì mừng lắm, nhưng trong lòng thấy xót xa — bao lâu họ thấy con gái như thế?
"Đại sư, tình trạng của con rốt cuộc là ạ?" Bà sốt sắng hỏi, lòng đầy lo âu, " lo quá... cứ sợ cháu mắc bệnh nan y gì."
Trì Vãn: "Chị đừng lo, để xem nào..."
Cô cúi đầu xuống, vặn Phi Phi cũng ngước lên cô, đôi mắt trong veo như hai viên ngọc quý tỏa sáng, chứa đầy sự tin cậy.
Trì Vãn mỉm với bé theo bản năng, Phi Phi thẹn thùng vùi mặt n.g.ự.c cô.
Trì Vãn bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán.
Cha Phi Phi căng thẳng dõi theo, họ thấy vẻ mặt đang mỉm của cô dần dần trầm xuống, cho đến khi lạnh lẽo như mặt nước mùa đông, cực kỳ khó coi.