Anh lo lắng trai .
Thẩm Lăng Di gật đầu, xác nhận: "Nếu gì đổi, đường đến công ty chắc chắn qua đoạn đó."
Thẩm Lăng Tiêu tròn mắt kinh hãi: "Vậy nghĩa là nếu sáng nay , xác suất lớn là sẽ cuốn vụ t.a.i n.ạ.n đó, đúng ?"
Thẩm Lăng Di nghiêm nghị gật đầu.
Nghe , Thẩm Lăng Tiêu cảm thấy rợn tóc gáy, nhưng cũng thấy thật may mắn: "Hú vía..."
Đương nhiên, bên cạnh đó còn là sự kinh ngạc tột độ. Vị chủ phòng máy đó... những gì đó tính toán đều ứng nghiệm ?
Chuyện của hai em nhà họ Thẩm, Trì Vãn tất nhiên là .
Cô hiện vẫn đang ở tỉnh G, cuộc sống trôi qua khá bình lặng, biến cố gì lớn.
Bởi vì buổi livestream , quẻ bói cô xem cho tài khoản "Thần tượng nhà khi nào thì nổi" và những lời tiên tri về mười ba ngôi đó khiến hâm mộ của họ đến tận bây giờ vẫn kiên trì mắng c.h.ử.i cô ngớt.
Trì Vãn: "... là nghị lực."
Cô vốn chẳng bận tâm, xưa nay cô bao giờ để ý đến cái của khác.
Tuy nhiên, nhân viên của nền tảng "Thỏ Thỏ" lo lắng cô sẽ ảnh hưởng tâm lý, nên khéo léo đề nghị cô nên tạm nghỉ ngơi một thời gian.
Trì Vãn suy nghĩ cũng đồng ý. Dù cô quan tâm mắng , nhưng cô cũng chẳng sở thích lao để c.h.ử.i bới.
Hơn nữa dạo thần lực của cô khá dồi dào, cơ thể vốn suy nhược do bệnh tật cũng khỏe mạnh hơn nhiều, nên cô quá gấp rút trong việc kiếm tìm tín ngưỡng hương khói.
Vì , tuần cô mở livestream nữa, khiến cho những kẻ đang hừng hực khí thế chờ cô lên sóng để mắng một trận cảm thấy tức tối, cục tức nghẹn ở cổ trôi .
Còn Trì Vãn thì chẳng rảnh mà quan tâm đến cảm xúc của họ, cô thực sự đang bận.
Những cứu từ thôn Phúc Sơn vẫn cần cô giúp đỡ để xoa dịu tâm lý, phối hợp với bác sĩ điều trị.
Bên cạnh đó, cô kinh ngạc nhận rằng cái nghề bói toán vốn khó khăn của ở chân cầu vượt, thì tại bệnh viện như tìm thấy một vùng đất màu mỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-71.html.]
Ban đầu là nhờ Đinh Nham – vị khách quen cũ – giới thiệu. Anh đúng là một kẻ "cuồng giao tiếp", chỉ trong thời gian ngắn quen với ít trong bệnh viện.
Nhờ sự quảng cáo nhiệt tình của , khách hàng tìm đến Trì Vãn cứ nườm nượp, chẳng lúc nào ngơi tay.
ngẫm , Trì Vãn cũng thấy hợp lý.
Bệnh viện là một nơi đặc biệt, tràn đầy hỉ nộ ái ố. Rất nhiều rơi cảnh tuyệt vọng tại đây, và trong cơn tuyệt vọng đó, họ bắt đầu tìm đến những thứ mà đây họ vốn tin tưởng, chỉ để tìm cho một tia hy vọng.
Có điều, Trì Vãn chỉ là xem bói chứ bác sĩ, nhiều vấn đề của họ cô thể giải đáp .
Dù , danh tiếng của Trì Vãn vẫn lan xa khắp bệnh viện, ngày nào cũng tìm đến cô xin quẻ.
Điển hình như trưa nay, một cặp vợ chồng trẻ tìm đến cô.
Người vợ bế tay một bé gái sáu, bảy tuổi. Cô bé nét mặt giống cha , rõ ràng là một gia đình ba .
Đứa trẻ trông phờ phạc, đôi má gầy rộc, dáng vẻ nhỏ thó và lầm lì, khiến đôi mắt to tròn long lanh của bé càng thêm phần đáng thương. Không bé đang bệnh .
Sau khi cả gia đình xuống ghế, Trì Vãn liếc cô bé đang nép c.h.ặ.t lòng , một chút nụ , lên tiếng hỏi: "...Anh chị xem về chuyện gì?"
Người chồng rầu rĩ mở lời: "Thưa đại sư, chuyện là thế !"
Anh con gái đầy ưu tư: "Con gái từ nửa năm bắt đầu biếng ăn, mỗi bữa chỉ ăn vài miếng, tính tình cũng trở nên lầm lì hẳn."
"Đừng cháu bây giờ gầy thế , đây cháu bụ bẫm lắm, mặt tròn trịa thịt hà. suốt nửa năm qua cháu ăn uống gì nên mới nông nỗi ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Làm cha , thấy cảnh đó mà xót cho ?
"Lúc đầu chúng cứ ngỡ cháu bệnh, nhưng khám khắp các bệnh viện, bác sĩ đều bảo cháu khỏe mạnh!"
"Đến tận bây giờ cháu vẫn ăn gì, cũng chẳng buồn chuyện với cha , còn sợ gặp lạ, nhát gan lắm. Ngay cả là cha mà cháu cũng sợ, ngoài thì chẳng ai đến gần cháu ... Bác sĩ tâm lý cũng khám , t.h.u.ố.c cũng uống mà chẳng ăn thua!"