Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-08 02:16:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“... Trì tiểu thư, cháu ?” Bà Dư lo lắng hỏi.

 

Trì Vãn mỉm , đáp: “Cháu ạ!”

 

vợ chồng ông bà Dư bằng ánh mắt sáng rực, vui mừng : “Bà Dư ơi, cháu tin vui cho hai đây, cháu Viên Viên hiện đang ở .”

 

Nghe , vẻ mặt ông bà Dư biến đổi ngay lập tức. Ông Dư kinh ngạc thốt lên: “Cháu cháu gái ?”

 

Trì Vãn gật đầu xác nhận: “Con bé hiện đang ở một ngôi làng tên là làng Phúc Sơn, nhưng nơi đó địa hình hẻo lánh...”

 

Nghĩ đến cảnh tượng ở chuồng heo lúc nãy, sắc mặt Trì Vãn trở nên nghiêm túc: “Hơn nữa cháu nghi ngờ cả cái làng đó là một ổ buôn . Nếu hai tìm cháu gái, cháu khuyên hai hãy báo cảnh sát! Hãy để cảnh sát cuộc xử lý việc .”

 

Ông bà Dư mừng đến phát điên, hai rối rít cảm ơn Trì Vãn, sự xúc động mãnh liệt khiến họ nên lời.

 

“... Làng Phúc Sơn, làng Phúc Sơn!” Bà Dư ngừng lẩm nhẩm cái tên . Bà dậy cắm nén hương lư, chắp tay bái lạy liên tục mấy cái kích động : “Chúng làng Phúc Sơn ngay bây giờ thôi!”

 

Hai ông bà đang trong cơn kích động dường như chẳng lọt tai lời cảnh báo của Trì Vãn, vội vàng xuống núi ngay lập tức. Chứng kiến bộ sự việc từ đầu đến cuối, bà Hà gì đó nhưng thôi, tam quan của bà đang xâu xé dữ dội giữa khoa học và mê tín.

 

“... Thật giả đây? Thần kỳ đến ?”

 

Trong khi đó, ông bà Dư khi tung tích cháu gái ở làng Phúc Sơn lập tức gọi điện cho con trai và con dâu, vui mừng báo tin. Bé Viên Viên nhà tìm thấy , ở làng Phúc Sơn đấy!

 

khi tin , Dư Ngọc Lương và vợ ban đầu thì mừng, nhưng nguồn gốc tin tức từ , họ cảm thấy như dội một gáo nước lạnh đầu.

 

“Mẹ , con xin và ba đừng loạn nữa! Con và Bình Bình mệt mỏi lắm !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-7.html.]

Vợ chồng ông bà già đang hưng phấn bỗng như dập tắt lửa lòng, cảm xúc dần nguội ngắt.

 

“Anh tin chúng ?”

 

“Làm con tin hả ? Cầu xin Sơn Thần mà tin tức ư? Mẹ và ba từ bao giờ trở nên mê tín như ? Con và Bình Bình thực sự mệt, còn tâm trí để mấy cái tin nhảm nhí nữa!”

 

Vì chuyện mà cả nhà cãi một trận cúp máy trong vui. Ông Dư điện thoại ngắt kết nối, nghiến răng : “Nó tin thì tin!”

 

“Nó tìm thì tìm!”

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Dù là tin giả chăng nữa, họ cũng đích tới đó xem cho bằng . Nóng lòng tìm cháu gái, hai ông bà quên bẵng lời nhắc nhở của Trì Vãn. Sau khi tra địa chỉ làng Phúc Sơn, họ lập tức thu dọn hành lý và thẳng tiến đến đó.

 

Làng Phúc Sơn sâu trong núi, rừng rậm bạt ngàn bao quanh như cái miệng thú khổng lồ chực chờ nuốt chửng bất cứ ai bước . Tại Sơn Thần miếu, khi vợ chồng ông bà già rời Giang Thành để đến Phúc Sơn, Trì Vãn đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi bất an bồn chồn khó tả.

 

Sau khi tiễn nhóm bà Hà về, tối hôm đó Trì Vãn lăn đổ bệnh.

 

Cơ thể cô vốn dĩ mang trọng bệnh, thời gian qua luôn dùng thần lực để áp chế đau đớn. Lần vì giúp tìm cháu gái ông Dư mà cô tiêu hao cạn kiệt thần lực, thể xác đương nhiên chịu đựng nổi. Suốt hai ngày sốt cao, giờ cô chỉ thể bẹp giường, uể oải húp món cháo bí đỏ mà Bánh Bánh nấu cho.

 

“... Chẳng ông Dư theo lời nữa.” Hai ngày nay, Trì Vãn luôn ám ảnh bởi hình ảnh phụ nữ nhếch nhác xích chân trong chuồng heo mà cô thoáng thấy hôm đó. Điều đó khiến cô nảy sinh những linh cảm lành.

 

Cô từng kể về những vùng quê lạc hậu, nơi cả làng đều bao che cho bọn buôn , cô nghi ngờ làng Phúc Sơn chính là một nơi như thế. Người dân ở những nơi đó thường hung tợn và liều lĩnh, nên cô mới khuyên ông Dư nhất nên tìm sự giúp đỡ từ phía cảnh sát. Nếu chỉ hai ông bà già lặn lội tới đó, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ là, họ lọt tai lời cô .

 

Trì Vãn cảm thấy bồn chồn yên.

 

“Trì Vãn, cô cảm thấy trong thế nào ?” Bánh Bánh sán gần, khuôn mặt đen béo tròn dính đầy tàn tro từ bếp mà nó chẳng hề , ánh mắt lo lắng Trì Vãn. “Còn thấy chỗ nào khỏe ?”

 

 

 

Loading...