Chú Chu đưa giải rượu cho , : "Cháu đừng giận , cũng vì lo cho cháu thôi... Cháu , dạo gần đây ở thành phố B ít thiếu gia nhà giàu bắt cóc tống tiền g.i.ế.c hại đấy!"
"Nào là Tần Kha nhà họ Tần, Triệu Lâm nhà họ Triệu, cả Hoắc Vô Hứa nhà họ Hoắc nữa... họ đều gặp chuyện, bắt mất ."
"Hôm nay tin t.h.i t.h.ể Tần Kha cảnh sát tìm thấy ở bãi rác..."
"Anh cháu lo cho cháu phát điên lên . Đêm nay gọi cho cháu bao nhiêu cuộc mà cháu chẳng bắt máy, suýt chút nữa là báo cảnh sát đấy!"
"Sau đó cũng chẳng ngủ nghê gì, cứ lù lù ở phòng khách đợi cháu cả đêm."
Chú Chu khuyên nhủ hết lời. Thẩm Lăng Tiêu tuy ham chơi nhưng kẻ điều, thì cũng bình tĩnh , sự chú ý bắt đầu dời sang những chuyện chú Chu kể.
"...Tần Kha c.h.ế.t ?" Anh hỏi nhỏ, vẻ tin nổi.
Tần Kha quen, cũng giống , đều là kiểu thiếu gia chỉ ăn chơi hưởng lạc, hai còn từng uống rượu với .
Vậy mà giờ Tần Kha c.h.ế.t ?
Chú Chu gật đầu, giọng điệu nghiêm trọng: " , nhà họ Tần và họ Triệu giấu kỹ, chuyện truyền ngoài , chúng cũng mới phong thanh hôm nay thôi."
"Cho nên Cười Cười , dạo cháu đừng chạy loạn. Đám bắt cóc g.i.ế.c vẫn bắt, bên ngoài nguy hiểm lắm."
Nghe xong, Thẩm Lăng Tiêu một chút do dự gật đầu cái rụp — do dự một giây thôi cũng là tôn trọng mạng sống của chính .
Nực , giữa việc ngoài chơi và giữ mạng cái nào quan trọng hơn, phân biệt rõ lắm chứ.
Anh quyết định , chừng nào mấy tên bắt cóc đó bắt thì cứ yên phận ở nhà cho lành. Dù thẻ cũng khóa, tiền thì cũng chẳng lượn lờ .
Khoan !!
Thẩm Lăng Tiêu đột nhiên nhớ điều gì đó, mắt trợn tròn.
[...Hai ngày , thẻ của sẽ trai khóa trong vòng nửa năm.]
Câu đột nhiên vang lên trong đầu . Ngay lúc , tâm trí Thẩm Lăng Tiêu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
"Thần toán !"
Anh vỗ đùi một cái rõ đau, tự hít hà vì tê tái: "Suýt... đau quá!"
Vậy thì trai ... thực sự gặp nguy hiểm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-69.html.]
Thẩm Lăng Tiêu lo sốt vó.
...
Thoắt cái, hai ngày trôi qua. Ngày thứ ba đến.
Theo lời Trì Vãn, trai của Thẩm Lăng Tiêu sẽ gặp chuyện ngày hôm nay.
Từ đêm qua Thẩm Lăng Tiêu tài nào chợp mắt nổi, lòng nóng như lửa đốt, cứ thế mở chong chong mắt chờ đến sáng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vừa thấy tiếng động bên ngoài, thể yên nữa, bật dậy khỏi giường, chạy huỳnh huỵch xuống lầu.
Là một thanh niên nghiện thức khuya, bình thường nắng chiếu đến m.ô.n.g mới thấy dậy, hôm nay dậy sớm thế khiến đám hầu trong nhà bằng ánh mắt đầy kinh hãi.
"Cậu Lăng Tiêu, hôm nay dậy sớm thế?" Một hầu hỏi.
Thẩm Lăng Tiêu phịch xuống ghế, gắt gỏng: " ngủ ... Anh cả dậy ?"
Người hầu đáp: "Giờ chắc cả dậy ạ..."
Nghe , mắt Thẩm Lăng Tiêu sáng rực, ném một câu: " tìm !" chạy huỳnh huỵch lên lầu, lẻn phòng ngủ của trai.
Anh gõ cửa lấy lệ, đợi bên trong trả lời vặn nắm cửa, thò đầu : "Anh!"
Vâng, lễ phép, nhưng nhiều.
Thẩm Lăng Di đang đồ, đầu em trai, vẻ mặt khá ngạc nhiên: "Hôm nay chú dậy sớm thế?"
Thẩm Lăng Tiêu chạy , thấy khoác áo vest, lắp bắp hỏi: "Anh, định đấy ?"
Thẩm Lăng Di: "..."
Anh chút cạn lời hỏi : "Từ bao giờ mà chú học cách hỏi mấy câu thừa thãi thế?"
Thẩm Lăng Tiêu chẳng buồn quan tâm đến lời mỉa mai, nếu là bình thường nhảy dựng lên , nhưng lúc đầy mong đợi: "Anh, hôm nay đừng nữa, cứ ở nhà , ?"
Thẩm Lăng Di cài xong khuy áo, lúc mới xoay em trai, nhíu mày: "Sáng sớm chú phát điên cái gì đấy?"
Anh khoanh tay n.g.ự.c, suy đoán: "Hay là xin tiền tiêu vặt?"