Vì thế, đồng ý ngay lập tức chút do dự —— do dự thêm một giây thôi cũng là sự sỉ nhục đối với trí thông minh của .
“Đợi nhé! đến ngay đây!”
...
Phía bên , La Oánh khi cúp điện thoại xong thì ngẩn tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi cô là La Ải và bố cô là Chu Lâm Hải tới.
“... Oánh Oánh, con đang nghĩ gì thế?” La Ải xoa mặt con gái, mỉm hỏi.
Chu Lâm Hải thì hỏi: “Oánh Oánh, Chu Hạo hẹn con tối nay xem phim ? Sao con vẫn còn ở đây?”
Ánh mắt La Oánh chuyển từ sang bố, ánh mắt chút thâm trầm, cô chậm rãi đáp: “Con nữa.”
Chu Lâm Hải nhíu mày, chút vui: “Con hứa với Chu Hạo thể đột ngột đổi ý như thế? Con xem, Chu Hạo đối xử với con bao nhiêu, ngay cả tính khí tiểu thư của con nó cũng nhẫn nhịn hết mực, con nên trân trọng chứ!”
Ông với vẻ chân thành: “Chẳng lẽ con định đợi đến khi Chu Hạo thất vọng về con và chia tay thì con mới điều, mới trân trọng ?”
La Oánh vẻ mặt "hết lòng vì " của ông mà trong lòng thấy buồn nôn, suýt chút nữa là nôn hết ngay mặt ông .
Đặc biệt là khi nghĩ đến những gì điều tra , thật là ghê tởm, quá mức ghê tởm!
Chu Lâm Hải cô đang nghĩ gì, nhưng ông cảm nhận ánh mắt của cô gì đó đúng: “Con bố bằng cái ánh mắt gì thế?”
La Oánh: “... Không gì ạ.”
Cô chằm chằm Chu Lâm Hải, : “Con chỉ đột nhiên cảm thấy bố dường như thích Chu Hạo, còn thích hơn cả đứa con gái ruột là con nữa.”
Vẻ mặt Chu Lâm Hải đổi ngay tức khắc, nhưng sự biến đổi đó chỉ diễn trong nháy mắt. Nếu La Oánh vẫn luôn quan sát kỹ ông thì lẽ bỏ qua sự đổi cảm xúc đó .
“Con xem cái đứa , sảng cái gì thế .” Chu Lâm Hải với giọng bực bội: “Bố vì con thì bố đối xử với nó gì? Chúng đối xử với Chu Hạo một chút thì khi hai đứa kết hôn, nó mới đối xử với con hơn, con nghĩ bố tất cả những điều là vì ai hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-66.html.]
La Oánh “Ngô” một tiếng: “Ai mà ạ? Nói cũng , bố họ Chu, Chu Hạo cũng họ Chu, đúng là duyên thật, kiếp hai còn là cha con cũng nên...”
Nghe , tim Chu Lâm Hải thót một cái. Trong khoảnh khắc đó, ông cứ ngỡ La Oánh chuyện gì , nhưng khi biểu cảm của cô, ông thấy dường như cô chỉ thuận miệng thôi.
La Ải nhịn mà véo má con gái: “Cái con bé , bậy bạ gì thế? Bố con và Chu Hạo thể quan hệ gì chứ?”
Bà khuyên nhủ chân thành: “Bố con cũng vì con nên mới với Chu Hạo thôi. Con và nó sắp kết hôn , hai đứa sẽ chung sống cả đời, chúng đối xử với nó một chút, nó nhớ ơn thì mới chăm sóc con hơn, cuộc sống của hai đứa mới hạnh phúc bền lâu !”
La Oánh gì, nhưng trong lòng khỏi mỉa mai. Lại là cái bài .
Bố cô lúc nào cũng cái điệp khúc đó, bắt cô và với Chu Hạo để đối xử với cô. Trước đây La Oánh thấy cũng bình thường, nhưng giờ nghĩ cô thấy thật nực .
Chu Hạo là con trai ruột của ông , chẳng trách ông họ đối xử với như , rõ ràng là sợ con trai ruột của chịu dù chỉ là một chút ủy khuất.
Ánh Trăng Dẫn Lối
La Oánh cảm thấy chút chán nản.
“... Anh đối xử với con thì , thì con đổi khác,” cô thản nhiên , “Thiên hạ đàn ông thiếu gì, chẳng lẽ thiếu Chu Hạo thì con tìm ai khác ?”
Chu Lâm Hải: “Con đang quậy phá cái gì thế?”
La Oánh thẳng ông , ánh mắt mang theo sự khiêu khích, : “Con quậy phá gì cả, con chỉ đột nhiên thấy chán Chu Hạo , lẽ là thấy nhạt nhẽo ... Bố thấy con đổi bạn trai mới thì thế nào?”
Chu Lâm Hải tức đến mức nhịn mà mắng cô: “Con và nó tháng là tổ chức đám cưới , mà giờ con với bố là đổi bạn trai ?”
La Oánh hỏi : “Không ạ?”
Cô khẩy: “Ngay cả kết hôn con còn thể ly hôn, huống chi là kết hôn. Hơn nữa, với cái hạng như Chu Hạo, con cũng chỉ là nếm thử của lạ thôi. Bố ơi, bố thực sự nghĩ rằng con sẽ nghiêm túc với một thằng nghèo kiết xác quê lên chứ?”