Trì Vãn gật đầu: “Vậy , bà và ông Dư dâng hương ạ!”
Cô rút một cây nến từ bàn thờ , châm lửa cắm bát hương, đó rút thêm sáu nén hương, dùng lửa từ nến châm lên chia cho ông Dư và bà Dư mỗi ba nén.
Trì Vãn nhắc nhở họ: “Nhớ kỹ, lát nữa tâm hai nhất định thành. Mong tìm cháu gái của hai càng mãnh liệt thì tỷ lệ tìm đứa bé sẽ càng cao!”
Ông bà Dư vội vàng gật đầu, vẻ mặt thành kính quỳ đệm bồ đoàn.
Bà Hà bên cạnh gì, chỉ dáng vẻ "lên đồng" của Trì Vãn mà lòng thầm nghi hoặc: “... Chẳng con bé đang lừa hai ông bà già tội nghiệp nữa.”
Chỉ mong là , chứ nếu là l.ừ.a đ.ả.o thì thật chẳng khác nào xát muối tim hai vợ chồng già .
...
Bà Dư và ông Dư ghi nhớ lời Trì Vãn dặn, khi quỳ xuống đệm, cả hai liền nhắm mắt , thành tâm cầu khẩn.
Cục bông Bánh Bánh béo tròn đậu vai Trì Vãn, nó tỏa một vòng hào quang vàng nhạt, một luồng lực lượng vô hình tương ứng với thần lực trong cơ thể Trì Vãn bắt đầu d.a.o động.
Trên trán Trì Vãn hiện lên một đạo vân vàng nhạt, hình dáng giống như một ngọn núi nhỏ, toát lên vẻ thần thánh và phi phàm, khiến cả cô tràn ngập một loại thần tính cao quý.
Đứng bên cạnh, bà Hà đột nhiên thấy cảnh , trong mắt giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc đó, trong đầu Trì Vãn vang lên hai luồng âm thanh, cô nhận ngay đó là giọng của ông bà Dư.
“... Sơn Thần đại nhân, tín nữ Vương Thục Trân xin khẩn cầu, xin Ngài hãy chỉ cho con , cháu gái con hiện giờ đang ở !”
“... Sơn Thần đại từ đại bi, lão già Dư Tri Hành nguyện dùng mười năm tuổi thọ để đổi lấy, cầu xin Ngài hãy tìm cháu gái cho chúng con...”
“Cầu xin Ngài...”
Những lời nguyện cầu liên tục vang lên trong đầu Trì Vãn, kèm với đó là một luồng cảm xúc mãnh liệt và làn khói hương đậm đặc. Trong làn khói ẩn chứa một chút tín ngưỡng lực, ngay khoảnh khắc , Trì Vãn cảm nhận thần lực trong cơ thể tăng vọt một đoạn dài.
Khi thần lực gia tăng, một bức tranh sống động hiện mắt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-6.html.]
Đó là một vùng núi rừng bạt ngàn xanh mướt. Giữa rừng núi hiện một ngôi làng nhỏ, và trong một căn nhà ở ngôi làng đó, Trì Vãn thấy một bé gái gầy yếu.
Trì Vãn mừng rỡ trong lòng, ý nghĩ duy nhất nảy : “Tìm thấy !”
Hình ảnh vẫn tiếp tục hiện .
Bé gái đó chính là Viên Viên, cháu gái của ông bà Dư. Con bé mặc một chiếc áo phông chui đầu rộng thùng thình, đôi tay gầy gộc lộ những vết bầm tím xanh đỏ chồng chéo lên . Vết thương cũ lành, vết thương mới đè lên, trông vô cùng đáng sợ, tố cáo những gì con bé chịu đựng suốt những năm qua.
Lúc , con bé đang xách một thùng gỗ lớn đựng cám heo nấu xong. Nó xách thùng đến chuồng heo, đổ cám máng lợn. Ngay lập tức, hai con heo béo múp míp quây quanh nó, hì hục sục mõm ăn lấy ăn để.
Đổ cám xong, Viên Viên cầm thùng định , nhưng đúng lúc nó xoay , ở góc chuồng heo, một bóng dơ bẩn thoáng hiện lên. Dù chỉ là lướt qua, Trì Vãn vẫn rõ sợi xích sắt đang quấn chân đó.
Trì Vãn kinh hãi tột độ.
Cô kỹ hơn, nhưng lúc cơn đau đầu đột ngột kéo đến. Trì Vãn thần lực của sắp cạn kiệt. Cô dù thấy hình bóng của cháu gái bà Dư nhưng rõ địa chỉ cụ thể...
“... Ở ? Đứa bé đó đang ở ?”
Chịu đựng cơn đau như b.úa bổ, Trì Vãn nghiến c.h.ặ.t răng, thần lực trong cơ thể tiêu hao đến mức ch.óng mặt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngay khi sắp trụ vững nữa, một cái tên hiện lên trong đầu cô: Làng Phúc Sơn.
lúc , thần lực trong Trì Vãn cạn sạch, một cảm giác suy kiệt mãnh liệt ập tới. Trì Vãn thấy tối sầm mặt mũi, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống sàn.
“Di di di di ——”
Bánh Bánh kêu váng lên dùng cái đầu béo của nó húc Trì Vãn để giữ cô vững: “Trì Vãn, cô ?”
Trì Vãn chớp mắt liên tục, bóng tối mặt dần tan , cô thở phào một : “ ...”
Động động tĩnh cũng ông bà Dư bừng tỉnh, ba kinh ngạc sang thì thấy sắc mặt Trì Vãn chỉ trong tích tắc trở nên trắng bệch như tờ giấy, trông vô cùng mệt mỏi và thiếu sức sống.