Ngày hôm khi rời khỏi nhà Lý Tú Thần, Trì Vãn mua một giỏ trái cây đến bệnh viện thăm bà Dư.
Sức khỏe của bà Dư hơn nhiều, bên cạnh bà là ông Dư và cô cháu gái Dư Viện Viện. Còn Dư Ngọc Lương và vợ là Hà Bình Bình thì mặt ở đó.
“... Chúng nó về , công ty bận quá xin nghỉ thêm .” Như đoán thắc mắc trong lòng Trì Vãn, ông Dư khô khốc giải thích một câu.
Nói xong, chính ông lão trầm mặc, dường như cảm thấy chút mất mặt.
Trì Vãn cắm bó hoa mua bình, mỉm : “Đi thuê cho thì thôi ạ, xin nghỉ cũng sắc mặt ông chủ. Trước khi cháu cũng thế cả.”
Nghe , dù Trì Vãn chỉ để an ủi nhưng nét mặt ông Dư giãn nhiều.
“ ,” bà Dư bỗng , bà đưa tay vẫy Dư Viện Viện đang khép nép bên cạnh gần, nắm tay cô bé với Trì Vãn: “Đây là Viện Viện... Lần cháu gặp con bé nhưng kịp giới thiệu chính thức!”
Bà sang với Dư Viện Viện: “Viện Viện, đây là chị Trì Vãn của con. Nếu chị giúp đỡ, ông bà đến năm nào tháng nào mới tìm thấy con !”
Trì Vãn hề nhận công về : “Người giúp hai ông bà tìm thấy em cháu, mà là chính ông bà. Chính tình cảm mãnh liệt tìm cháu gái của hai dẫn lối đấy ạ!”
Bà Dư lắc đầu: “ chúng tìm chủ yếu là nhờ cháu cho con bé ở thôn Phúc Sơn! Hơn nữa, nếu cháu lặn lội đường xa đến cứu, thì ông bà giờ nữa.”
Khi dân thôn Phúc Sơn bắt giữ và nhốt hầm, họ dự cảm điều chẳng lành.
Theo lời cảnh sát , họ phát hiện nhiều xương cốt ở vùng núi quanh thôn Phúc Sơn, đa là trẻ em nhưng cũng thiếu lớn.
Có thể tưởng tượng, nếu tối đó Trì Vãn tìm đến, bà và chồng lẽ cũng trở thành một bộ xương khô nơi hậu sơn thôn Phúc Sơn .
Vì , bà Dư thực sự cảm kích Trì Vãn từ tận đáy lòng.
“... Lúc đó cháu nhắc nhở rõ ràng là nếu đến thôn Phúc Sơn thì nên cùng cảnh sát, chỉ trách chúng lọt tai!”
Hai ông bà hối hận, nhưng hối hận giờ cũng vô ích.
Trì Vãn an ủi: “Dù thì cuối cùng đều bình an cả ạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-53.html.]
...
Trì Vãn trò chuyện với ông bà Dư một lát. Bà Dư cứ tíu tít kể chuyện chuyện nọ.
Sau khi tìm cháu gái, tính tình của hai ông bà rõ ràng cởi mở hơn nhiều, nét u sầu gương mặt cơ bản biến mất, ngay cả đôi lông mày cũng còn nhíu c.h.ặ.t.
Còn Dư Viện Viện, cô bé ít , lẽ do những biến cố đó khiến tính cách trở nên nhút nhát, thậm chí là sợ lạ, hễ thấy quen là né tránh thật xa.
kỳ lạ , cô bé hề sợ Trì Vãn, thậm chí còn chủ động gần cô, điều khiến ông bà Dư ngạc nhiên vui mừng.
Tuy nhiên Trì Vãn cũng ở lâu, cô cáo từ ông bà Dư: “Bên phía cảnh sát việc tìm cháu, lẽ liên quan đến vụ án thôn Phúc Sơn, cháu xem ...”
Thấy cô việc chính sự, ông bà Dư nỡ giữ , chỉ theo bóng cô rời .
Sau khi cô khỏi, bà Dư cháu gái hỏi: “Viện Viện thích chị Vãn Vãn lắm ?”
Dư Viện Viện gật đầu, mặt hiện lên nụ vui vẻ, nhỏ giọng đáp: “Vâng, thích ạ.”
Cô bé cảm thấy khi thấy đối phương, trong lòng tự nhiên nảy sinh một cảm giác gần gũi và vui sướng, khiến cô bé tự chủ mà gần thêm một chút.
...
Trì Vãn rời khỏi phòng bệnh của bà Dư nhưng rời bệnh viện mà chuyển sang một tầng khác của khu nội trú.
Nữ cảnh sát liên lạc với cô nhận tin nhắn và đợi sẵn ở cửa. Thấy cô đến, chị liền dẫn cô về phía phòng bệnh, tóm tắt tình hình.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“... Những cứu từ thôn Phúc Sơn, ai mới lừa bán lâu thì còn đỡ, nhưng những nhốt ở đó nhiều năm thì tâm lý cơ bản đều vấn đề!”
Chỉ là mức độ nặng nhẹ khác mà thôi.
“Trong đó năm tình huống nghiêm trọng nhất, họ chỉ cực kỳ kháng cự khi tiếp cận, cứ hễ thấy ai gần là sợ hãi hét ch.ói tai, thậm chí còn hành vi tự hại bản ...”