Biểu cảm của Lư nhị ngay lập tức trở nên sợ hãi và hoảng loạn tột độ. Ánh mắt gã Trì Vãn như hỏi: Làm cô ? Sao cô thể những chuyện đó?
Đó là nỗi sợ hãi tột cùng khi bí mật đen tối nhất phơi bày.
Trì Vãn thẳng dậy, rút chân khỏi lưng gã: “Tò mò ? bảo , xem bói cực kỳ chuẩn!”
Lư nhị kinh hoàng cô. Ngay khi Trì Vãn buông chân với nụ lạnh lẽo, gã gần như dùng cả tay lẫn chân bò dậy, cắm đầu chạy thục mạng.
Vừa chạy gã ngoái đầu Trì Vãn đang đó, nỗi sợ trong lòng càng lúc càng lớn.
Cô phát hiện , cô chuyện đó !
Lúc , trong đầu Lư nhị chỉ còn duy nhất ý nghĩ đó, khiến gã chỉ chạy trốn thật xa, nhất là vĩnh viễn bao giờ gặp phụ nữ tên Trì Vãn nữa.
Trì Vãn theo bóng lưng gã chạy trốn, khẽ lẩm bẩm: “Thật là chẳng chút kiên nhẫn nào, còn hết mà...”
“ thấy ông sắp gặp họa sát , trong vòng bảy ngày tới, nhất định sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngoài đường!”
Chỉ tiếc là những lời , Lư nhị đang chạy trốn còn thấy nữa, chỉ làn gió thoảng qua mới bắt trọn thanh âm .
“Thật đáng tiếc.”
※※※
Không còn kẻ cản trở như Lư nhị, tài xế máy xúc đương nhiên theo lời Trì Vãn, đúng theo những gì cô chỉ bảo.
Nửa giờ , máy xúc san phẳng khu chuồng lợn của nhà Tiểu Lý. Hai hố bể phốt bên lộ mắt . Do lâu ngày sử dụng, nước thải bên trong khô cạn, chỉ còn một lớp bùn đen kịt phủ lên bề mặt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Máy xúc giơ cao gầu đào, giáng một cú mạnh xuống lòng bể phốt.
Trì Vãn nheo mắt quan sát cảnh tượng .
Gầu đào cắm sâu xuống, dễ dàng xúc lên một khối đất đá. Đột nhiên, khi gầu máy chuyển động, một vật gì đó lăn từ đống bùn đất .
“Hửm?” Bác tài xế buồng lái chợt rướn về phía , mặt gần như dán sát kính cửa sổ, “Cái gì ?”
Xoạch ——
Vật thể trong gầu đào rơi xuống đất. Nhìn lờ mờ, đó thế mà là một khúc xương trắng.
Tài xế sững sờ: !!??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-48.html.]
“Đào... đào xương !”
Cùng với tiếng hô hoán của tài xế, Trì Vãn bật dậy, trong lòng cuối cùng cũng cảm giác chuyện ngã ngũ.
“Báo cảnh sát thôi.”
...
Dưới bể phốt chuồng lợn nhà Lý Tú Thành đào một bộ xương trắng... Tin tức như một cơn gió, nhanh ch.óng lan khắp cả làng.
Đối với một ngôi làng nhỏ, đây quả là một tin chấn động. Chẳng bao lâu , sân nhà Tiểu Lý vây kín bởi tầng tầng lớp lớp xem – ngay cả dân làng bên cạnh cũng kéo tới.
Cảnh sát đến nhanh, ngay khi nhận tin báo. Đi cùng họ tất nhiên là các pháp y.
Bộ hài cốt đưa lên từ hố bùn, đặt một tấm vải trắng trải sẵn.
Trên bộ hài cốt còn sót bất kỳ dấu vết nào của m.á.u thịt. Qua bao năm tháng, da thịt thối rữa hòa bùn đất, chỉ còn những khúc xương vẫn còn khá nguyên vẹn.
“... Sao trong hố phân nhà Lý Tú Thành xương thế ?”
“Ai mà , chậc, thành xương trắng thế chắc c.h.ế.t lâu lắm . Không là ai nữa... Mấy năm nay làng ai mất tích? Chẳng lẽ là từ nơi khác vứt xác ở đây?”
“Này, nhớ của Lý Tú Thành, cái bảo là bỏ trốn ? Mọi nghĩ xem, bộ xương lẽ là...?”
“Ý ông là? Không đời nào, chẳng bảo bà ôm tiền đền bù bỏ trốn ?”
...
Dân làng vây quanh xì xào bàn tán. Có trực tiếp liên tưởng bộ hài cốt với mất tích của Lý Tú Thành. Câu thốt , đám đông lập tức xôn xao.
Phải rằng bao năm qua, trong làng đều tin rằng Lý Tú Thành ôm tiền bỏ trốn. nếu bộ hài cốt chính là bà ...
Nghĩ tới đó, ai nấy đều cảm thấy rùng ớn lạnh.
Trì Vãn và tài xế máy xúc mời sang một bên để lấy lời khai. Viên cảnh sát phụ trách vụ họ Ngụy, tên là Ngụy Chính Nghĩa.
Tài xế kể: “ hạ gầu xuống một cái thấy thứ lòi , kỹ thì đúng là xương .”
Trì Vãn : “ là báo án. Phát hiện hài cốt vô danh thì đương nhiên báo cảnh sát thôi, việc gì thì cứ tìm các chú cảnh sát là chuẩn nhất mà!”