Không thể nào.
Trì Vãn thở dài: “Ta thực lòng hy vọng cái c.h.ế.t của Tiểu Lý liên quan đến ông ...”
Nếu thì...
Mẹ ruột chính chú nuôi khôn lớn hại c.h.ế.t, chuyện đối với Tiểu Lý chắc chắn sẽ là một cú sốc vô cùng lớn.
...
Trì Vãn về đến nhà chú Lý muộn hơn Tiểu Lý một bước. Ngay khi tới cổng, cô thấy Tiểu Lý bế chú Lý từ sân .
Vết thương lúc lộ , một miếng thịt lủng lẳng chực rụng, m.á.u tươi thấm đẫm cả ống quần, nhỏ từng giọt xuống đất.
“... Trời đất ơi! Tú Thần, chú của cháu thế ?” Một vài dân làng thấy cảnh đó khỏi hít một lạnh.
Tiểu Lý đáp: “Chú bổ củi c.h.é.m chân, đưa chú bệnh viện ngay!”
Người làng : “Phải , vết thương lớn thế bệnh viện gấp... Cháu xe ? Nếu thì lấy xe nhà bác mà .”
Tiểu Lý: “Không ạ, lái chiếc xe van của chú là .”
Trong lúc họ chuyện, thím Lý nhanh ch.óng mở cửa xe. Tiểu Lý đặt chú trong, định bước lên ghế lái thì chú Lý nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
“Tú Thần,” Chú Lý hít hà vì đau, giọng run rẩy, “Cháu thì mấy ở nhà cháu ? Không trông coi, ai họ sẽ đào bới nhà thành cái dạng gì?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Hay là... cháu đừng nữa!”
Tiểu Lý lập tức gạt : “Chú ơi, chú gì ? Chân chú thế cháu mặc kệ ? Còn chuyện nhà cháu...”
Cậu thoáng do dự, phân vân nên xử lý thế nào.
“Hay là bảo họ về ?” Thím Lý xen , “Máy xúc cứ để ở làng, mai tiếp cũng mà.”
Tiểu Lý chút lung lay, dù chuyện của chậm mười mấy năm , cũng chẳng thiết gì một ngày .
kịp để mở lời, Trì Vãn bên cạnh lên tiếng: “Anh cứ đưa chú bệnh viện , chuyện ở nhà để trông giúp cho... Chỉ là san phẳng cái chuồng lợn thôi mà, đó giám sát là , đúng ?”
Nghe , mắt Tiểu Lý sáng lên.
Dù cảm thấy ngại, nhưng tình cảnh chú thương và việc nhà bối rối, thật sự thể phân . Vì , đành phiền Trì Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-46.html.]
“Vậy phiền Trì tiểu thư quá.” Cậu .
“Chỉ là tốn chút công thôi, gì . Mọi , sẽ trông chừng giúp .” Trì Vãn mỉm , giọng đầy ẩn ý: “Nhất định bảo họ san phẳng chuồng lợn, đào hết những thứ gì dùng bên trong mới thôi!”
Nghe đến đây, gương mặt đang tràn đầy đau đớn của chú Lý chợt hiện lên một tia hung tàn.
※※※
Tiểu Lý lái xe đưa chú đang thương đến bệnh viện.
Cậu liếc qua gương chiếu hậu, thấy chú Lý đang cúi đầu dùng điện thoại, gương mặt lạnh lùng vô cảm mà từng thấy bao giờ. Trong lòng Tiểu Lý chợt dấy lên một cảm giác bất an và sợ hãi cực kỳ vi diệu.
“... Chú ơi, chú thấy thế nào ?” Cậu bắt chuyện phá tan bầu khí.
Chú Lý vẻ đang gửi tin nhắn, khi gửi xong, ông nhắm mắt tựa ghế, uể oải đáp: “Chú .”
Tiểu Lý lo lắng: “Sao chú để thương nặng thế? Cháu thấy vết rách sâu lắm!”
Chú Lý: “Chỉ là một phút chú ý thôi.”
Nói xong, ông dừng một chút bảo: “ , chú nhắn tin bảo bác Lư nhị qua nhà trông giúp cháu... Cô Trì còn trẻ quá, chú sợ cô áp chế mấy thợ .”
Tiểu Lý nghĩ nhiều: “Vâng, phiền bác Lư nhị quá.”
...
Lúc , tại làng.
Trì Vãn tới nhà Tiểu Lý. Vì chủ nhà đột ngột rời nên máy xúc đang tạm dừng, bác tài xế và mấy thợ đang xổm một góc hút t.h.u.ố.c.
Trì Vãn bước tới, bảo họ tiếp tục việc và đưa yêu cầu: “Chủ yếu là phá bỏ hai cái chuồng lợn , gỗ lạt thì xếp gọn một bên, đó đào luôn cả cái bể phốt lên...”
Tài xế máy xúc đồng ý ngay: “Được thôi!”
Chuồng lợn nhà Tiểu Lý chủ yếu dựng bằng gỗ, công việc khá nhẹ nhàng, máy xúc chỉ cần đầy nửa tiếng là thể dọn sạch.
Trì Vãn lấy một chiếc ghế đẩu bên cạnh “giám sát”. lúc chuồng lợn mới phá một nửa, một gã đàn ông trung niên vẻ ngoài lấm lét chạy tới.
Gã đó quan sát máy xúc đang việc vài giây, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng, đó ánh mắt dừng ở Trì Vãn, gã bước nhanh tới.