Anh bạn định gì đó thôi, chỉ an ủi: “Có lẽ chỉ là sự cố thôi, đấy, dù là b.a.o c.a.o s.u t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i thì cũng gì là tuyệt đối 100% cả!”
La Trăn khổ: “ ...”
Cô sâu tờ kết quả một nữa gấp gọn nhét túi xách, dậy khỏi ghế chờ.
“Hôm nay thật sự phiền quá,” cô , “Hôm nào mời ăn.”
Anh bạn gật đầu, hai chia tay cổng bệnh viện. Lúc , còn dấu gọi điện thoại: “Có chuyện gì nhớ gọi cho nhé.”
La Trăn đồng ý ngay: “Được, sẽ gọi.”
...
Sau khi tiễn bạn về, La Trăn ngẩn ngơ cổng bệnh viện vài phút mới bắt xe về nhà.
Lúc vẫn đến giờ chồng cô tan nên trong nhà yên tĩnh.
La Trăn quanh căn phòng, do tâm lý mà cô bỗng thấy căn nhà thật xa lạ, toát lên một vẻ lạnh lẽo mà cô từng thấy.
Cô lặng ở đó vài giây, đặt chìa khóa lên kệ tủ ở cửa giày, bình tĩnh phòng ngủ của hai vợ chồng. Cô mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy lọ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i vẫn thường uống.
Lóc cóc...
Theo động tác của cô, những viên t.h.u.ố.c trắng tinh va thành lọ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
La Trăn cầm lọ t.h.u.ố.c chằm chằm một lúc đột ngột dậy, bỏ lọ t.h.u.ố.c túi, một nữa khỏi nhà, thẳng đến bệnh viện và tìm gặp bác sĩ phụ khoa.
La Trăn đưa lọ t.h.u.ố.c đang dùng cho bác sĩ, nhờ bà kiểm tra xem đây đúng là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i .
“Cô tự uống ? Nhìn vỏ lọ thì đúng là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đấy.” Bác sĩ đổ hai viên lòng bàn tay để kiểm tra. Ngay đó, La Trăn thấy sắc mặt bác sĩ đổi một cách kỳ lạ.
Bác sĩ trực tiếp cầm một viên đưa lên miệng nếm thử một chút, cuối cùng cũng xác định kết luận trong lòng.
“Trong lọ t.h.u.ố.c tránh thai, mà là một loại vitamin.” Bà .
Mọi chuyện ngã ngũ.
Tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống, La Trăn nhất thời nên nên , chỉ thể giữ một vẻ mặt đờ đẫn.
Có lẽ trông cô chút nào, vì bác sĩ cô lo lắng và hỏi: “Cô chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-310.html.]
La Trăn đáp: “... , cảm ơn bác sĩ.”
Cô dậy, lảo đảo ngoài. Một cô y tá bước ngạc nhiên cô, đợi cô khỏi liền hỏi bác sĩ: “...Vị khách bệnh gì thế ạ? Sắc mặt cô trông tệ quá.”
Bác sĩ lắc đầu: “Không bệnh.”
Vì quyền riêng tư của bệnh nhân, bà cho y tá La Trăn đến đây gì. Chỉ là nghĩ đến lọ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đầy vitamin đó, và vẻ mặt đau đớn xen lẫn thể tin nổi của La tiểu thư khi tin... bác sĩ khỏi suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Làm nghề lâu năm, bà gặp đủ hạng và chứng kiến ít chuyện đời.
Xã hội ngày nay phát triển quá nhanh, nhiều trẻ kết hôn, hoặc kết hôn mà sinh con. trường hợp thì hiếm cặp vợ chồng nào thật sự đạt sự đồng thuận tuyệt đối.
Bác sĩ từng gặp một phụ nữ mang thai, cô và chồng cũng thỏa thuận sống DINK, nhưng cô bầu. Sau mới phát hiện chồng cố tình chọc thủng b.a.o c.a.o s.u để vợ mang thai.
Nói cách khác, đứa trẻ đó là ngoài ý , mà là một âm mưu.
Còn chuyện đó...
Sau đó xảy chuyện gì bác sĩ rõ, bà chỉ phụ nữ đó cuối cùng vẫn thỏa hiệp với hiện thực và sinh đứa bé .
Điều khiến bác sĩ ấn tượng nhất về phụ nữ đó chính là lúc cô xuất viện, đôi mắt vốn dĩ sáng ngời nhuốm đầy vẻ cam chịu và xót xa.
“...Hy vọng kết quả cuối cùng sẽ .”
Bác sĩ thở dài.
...
Phía bên , Giả Ba – chồng của La Trăn – cũng về.
Ngày hè trời tối muộn, lúc về đến nhà bên ngoài vẫn còn sáng rõ. Trong nhà đèn điện sáng trưng nhưng khí im lìm như .
“...Trăn Trăn?”
Giả Ba gọi hai tiếng thấy ai thưa: “Chẳng lẽ vẫn về ? Bảo là hôm nay về mà nhỉ?”
Anh giày nhà, nhưng mới vài bước khựng , ngạc nhiên bóng đang trong phòng khách.
“Trăn Trăn?” Anh thắc mắc gọi một tiếng tới: “Em ở nhà gọi trả lời?”