, Đinh Nham khựng . Ông nhận một điều vô lý: Ông hề họ Đinh, tại cô gái đó ? Nhìn tấm danh Trì Vãn nhét tay, Đinh Nham ma xui quỷ khiến thế nào cất nó túi áo.
Sau khi tiễn vị khách duy nhất trong ngày, Trì Vãn xuống và bắt gặp ngay những ánh mắt tò mò hưng phấn của những xung quanh. Nàng thừa hiểu đó là ánh mắt của những kẻ đang "hóng hớt". Lão già mù giả bộ thường ngày đeo kính râm, giờ kéo kính xuống để lộ đôi mắt tinh nàng: — Mau kể cho chúng xem, chuyện "nón xanh" của gã lúc nãy là thế nào?
Lão dứt lời, gã bán bánh tráng nướng cạnh đó cũng thò đầu sang: — Tên đó đêm nay thật sự gặp họa m.á.u me ?
Những khác tuy hỏi nhưng mắt ai nấy đều lấp lánh vẻ mong chờ. Dân quanh đây đều lờ mờ nhận con bé chút bản lĩnh thật sự. Lão mù thành khẩn: — ... Chúng hóng hớt , chỉ là quan tâm thôi. Nếu ông gặp chuyện, chúng còn đường báo cảnh sát!
Trì Vãn: — ... Các còn chẳng ông tên gì, nhà ở mà đòi báo cảnh sát, lừa trẻ con ? Đây là bí mật của khách hàng, thể ...
— Hai mươi đồng! — Lão mù ngã giá ngay lập tức.
Trì Vãn chớp mắt, gì.
Gã bán bánh tráng: — thêm hai mươi đồng nữa, cộng thêm một phần bánh tráng đặc biệt hai trứng!
Trì Vãn quyết định nhanh như chớp: — Thành giao!
Mọi : — ... Hóa bí mật của cô giá chỉ 40 đồng và một cái bánh tráng thôi ?
Trì Vãn cũng , nhưng nàng đang thiếu tiền mà! 40 đồng đối với kẻ thu nhập như nàng là cả một gia tài đấy chứ.
Sau khi nhận tiền và bánh, nàng thản nhiên kể: — cũng chẳng tính nhiều ! Thần lực hiện giờ chỉ cho phép xem chuyện trong vòng bảy ngày. chỉ ông Đinh đó đêm nay sẽ nhân tình của vợ sát hại thôi!
Mọi nàng trân trối, nàng cũng họ. Sau vài giây im lặng, lão mù hỏi tới: — Còn gì nữa ? Tại vợ ông ngoại tình? Ngoại tình bao lâu ?
Trì Vãn nhai bánh ú ớ: — Làm ? Đã bảo là chỉ tính chuyện trong bảy ngày, mà quẻ báo đêm nay ông c.h.ế.t , thì gì còn chuyện đó nữa mà tính!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-3.html.]
Lão mù mặt mũi vặn vẹo: — Trả hai mươi đồng mau! Cô mấy thứ chúng đều cả ! Chẳng đáng tiền chút nào!
Gã bán bánh tráng cũng phụ họa. Trì Vãn bảo vệ túi tiền: — Không đời nào, tiền túi là của ! Có giỏi thì g.i.ế.c ! — Nàng vươn cổ — Tới đây, g.i.ế.c !
Lão mù nghiến răng: — Cô thật là vô sỉ!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn hì hì: — Quá khen, quá khen!
Đám đông thấy còn gì để hóng nữa nên tản , chỉ còn một ông cụ tóc hoa râm tần ngần quán. Trì Vãn tò mò hỏi: — Ông ơi, ông chuyện gì cần giúp ạ?
Ông cụ do dự: — Cô thật sự cái gì cũng tính ? Nếu một đứa trẻ mất tích, cô tính nó đang ở ?
Trì Vãn ngập ngừng: — Nếu mất tích trong vòng bảy ngày thì tính , nhưng lâu hơn thì hiện tại chịu.
Nghe , gương mặt ông cụ tối sầm . Ông gượng : — Làm phiền cô . — Nói ông lưng bước .
Lão mù thấy liền sáp gần Trì Vãn: — Ông cụ đó tìm cháu gái đấy. Ông nổi tiếng vùng vì chuyện đó. Cháu gái mất tích bảy tám năm . Vì chuyện mà con trai, con dâu ông oán hận, tám năm nay thèm về nhà. Hai ông bà khắp Giang Thành, thậm chí đến những nơi xa xôi để tìm mà vẫn bặt vô âm tín. Khi đường cùng, tìm đến thần Phật, miếu mạo nào họ cũng đến cầu xin . Tội nghiệp lắm!
Lão mù Trì Vãn: — Cháu bản lĩnh, nếu giúp thì hãy giúp họ nhé.
Trì Vãn thở dài: — Cháu cũng giúp, nhưng năng lực hiện tại đủ để xem chuyện từ tám năm .
Nàng thầm nghĩ, lẽ khi thần lực mạnh hơn nàng sẽ giúp ông cụ, nhưng giờ thì quá sức.
Trì Vãn thu dọn quán khi trời sẩm tối. Nàng đạp chiếc xe ba bánh về phía ngoại ô, nơi ngôi miếu Sơn Thần tọa lạc. Đi qua một con phố, nàng bắt gặp ông cụ lúc nãy đang bên lề đường, tay cầm xấp tờ rơi tìm , ngừng phát cho qua đường và hỏi han trong tuyệt vọng.