Đinh Hà: “Lần cũng hứa thế ! Anh , chính vì mà Hàn Thanh thèm mặt nữa đấy!”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cao Hải cao giọng: “Hàn Thanh? Lại là nó ? Nó xúi em chia tay với chứ gì?!”
Đinh Hà: “Không tại đối xử với ? Anh Hàn Thanh gì về ? Cô bảo là kẻ bạo lực, c.ờ b.ạ.c, chẳng loại t.ử tế gì. Cô bảo nếu chia tay với thì cô sẽ tuyệt giao với !”
Cô nàng hu hu : “Tất cả là tại , nên Hàn Thanh mới tuyệt giao với .”
Cao Hải gầm lên: “Nên vì nó mà em bỏ ?”
Đinh Hà khẳng định chắc nịch: “ thế, Cao Hải, chúng kết thúc . Lần thật sự chia tay với !”
Nói đoạn, cô nàng thẳng tay cúp máy.
Ở đầu dây bên , Cao Hải đầy mùi rượu, dáng vẻ nhếch nhác chằm chằm màn hình điện thoại tắt, gương mặt lộ rõ vẻ điên cuồng: “Chia tay? Cô dựa cái gì mà đòi chia tay ?”
“Hàn Thanh... , chính là con khốn đó, nó luôn mồm xúi giục Đinh Hà bỏ !”
“Tao tìm nó, con khốn ! Đồ khốn!”
...
Hàn Thanh rằng chỉ vì một cuộc điện thoại mà Cao Hải ghi hận thấu xương. Về đến nhà, cô cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần nên xuống ngủ sớm.
Thế nhưng đến nửa đêm, cô đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại reo liên hồi.
“... Ai thế , nửa đêm nửa hôm, dân văn phòng sức mà thức đêm ?” Vừa lầm bầm bực bội, cô bắt máy.
Vừa kết nối, đầu dây bên vang lên giọng đầy sợ hãi của Đinh Hà: “Hàn Thanh, Hàn Thanh ơi! Cứu với! Cao Hải uống say tìm đến tận phòng trọ của , còn đ.á.n.h nữa...”
Lẫn trong tiếng lóc của Đinh Hà là tiếng "rầm rầm" như tiếng đá cửa, cùng với tiếng gào thét hỗn loạn của một gã đàn ông.
Nghe thấy , cơn buồn ngủ của Hàn Thanh tan biến sạch sành sanh. Cô bật dậy giường, nhíu mày hỏi: “Cậu đang ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-296.html.]
Đinh Hà: “Mình đang trốn trong phòng ngủ, nhưng Cao Hải cứ tông cửa ngoài , sợ lát nữa sẽ xông mất... Anh sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất, Hàn Thanh ơi, mau đến đây ! Mình sợ lắm.”
Hàn Thanh: “... Lúc nên báo cảnh sát chứ gọi cho . Cậu nghĩ một đứa con gái như thể ngăn Cao Hải ?”
Đinh Hà: “Hu hu, sợ lắm... , Bành Viện còn ở bên ngoài nữa, cô .”
Nghe thấy cái tên Bành Viện, tim Hàn Thanh bỗng giật thót, cô thất thanh hỏi: “Bành Viện ở bên ngoài á? Không cô vẫn dọn ?”
Hàn Thanh Bành Viện, đó là cô gái thuê chung phòng với Đinh Hà khi cô dọn . Đó là một cô gái còn trẻ, nghiệp đại học năm nay và ở thành phố B việc.
Cô ở chung với Đinh Hà, mà giờ gã Cao Hải say xỉn đột ngột xông ...
Trong lòng Hàn Thanh dâng lên một dự cảm cực kỳ tồi tệ.
Trong điện thoại, Đinh Hà vẫn tiếp tục: “Cô mới dọn hôm nay... Mình cô kịp trốn . Hình như Cao Hải tát cô mấy cái, nhưng đó thấy tiếng cô nữa, chắc là cô chạy về phòng ngủ .”
Cảm giác bất an trong lòng Hàn Thanh ngày càng mãnh liệt, cô nghiến răng hỏi: “... Cậu sợ cô Cao Hải đ.á.n.h c.h.ế.t ?”
Đinh Hà thản nhiên : “Sẽ , Cao Hải đ.á.n.h c.h.ế.t ! Anh loại đó, cũng chẳng gan ... Thế nên Bành Viện chắc là .”
Nghe , Hàn Thanh giận đến mức bật . Cô hiểu Đinh Hà lấy sự tự tin đó, liền kìm cơn giận: “Cô với Cao Hải loại đó ?”
Kẻ say rượu thì gì còn lý trí?
Cô sốt ruột bật dậy khỏi giường, lòng nóng như lửa đốt: “ qua đó ngay bây giờ!”
Thay quần áo xong, Hàn Thanh vội vàng ngoài. Vừa xuống lầu, cô gọi điện thoại cho Bành Viện —— vì là thuê phòng nên cô và Bành Viện để liên lạc của .
Chỉ là điện thoại đổ chuông hồi lâu mà bên vẫn nhấc máy.
Hàn Thanh liếc thời gian, hiện tại hơn ba giờ sáng, nhưng lúc cô cũng chẳng màng chuyện phiền khác nữa. Cô nhanh ch.óng lật danh bạ, tìm một liên lạc khác gọi .