Có lẽ vì Hàn Thanh bạn trai chỗ dựa , nên sắc mặt Đinh Hà lộ rõ vẻ vui.
Cô nàng giơ chiếc túi xách đang cầm cho Hàn Thanh xem, tiếp: “Cậu xem, chiếc túi là mua cho đấy, tốn tận hai tháng lương của cơ! Anh thật sự đối xử với .”
Hàn Thanh liếc chiếc túi hàng hiệu tay bạn, định bụng rằng nó thể là hàng giả, nhưng cô Đinh Hà sẽ chẳng lọt tai những lời . Cô há miệng định thôi, cuối cùng vẫn im lặng.
“... Nếu thì từ giờ chuyện của hai sẽ can thiệp nữa.” Cô lạnh lùng tuyên bố.
Nghe , Đinh Hà tỏ vẻ chịu: “Cậu là bạn nhất của mà, thể mặc kệ ? Lúc và cãi , về phía chứ!”
Hàn Thanh bắt đầu cảm thấy bực bội: “ quản thế nào đây? Lần khuyên nên dứt khoát chia tay , lúc đó đồng ý rõ nhanh, nhưng lưng cái là hai hòa...”
“Và quan trọng nhất là, còn đem chuyện khuyên chia tay kể với , cho Cao Hải giờ cứ thấy là hầm hè khó chịu. chẳng khác nào kẻ ơn mắc oán, giữa chịu trận!”
“Đến nước mà còn quản ? Cậu chê bạn trai mắng đủ ?”
Có lẽ vì bao nhiêu dồn nén và uất ức bấy lâu nay giờ mới dịp bộc phát, Hàn Thanh càng càng giận. Đến khi dứt lời, thấy Đinh Hà đang ngơ ngác , cô mới chợt nhận cảm xúc của chút quá khích.
“... Sao tự nhiên nổi giận đùng đùng thế?”
Hàn Thanh hết những lời cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn. Cô nhận bấy lâu nay luôn giữ một cục tức trong lòng đối với Đinh Hà.
Vừa giận bạn tự trọng, thương cho cái khổ của bạn, thêm nỗi lo chính thể vì chuyện tình cảm của bạn mà mất mạng...
Tất cả những cảm xúc đó quẩn quanh khiến cô trở nên nóng nảy. Giờ đây khi trút bỏ gánh nặng, thấy vẻ mặt ngơ ngác hỏi vì nổi giận của Đinh Hà, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác chán nản vô cùng.
“... Thôi, với mấy chuyện cũng vô ích, dù cũng chẳng đời nào chia tay Cao Hải, đúng ?” Cô hỏi.
Đinh Hà lộ vẻ lưỡng lự: “Thật Cao Hải cũng với lắm, chẳng qua thành kiến với quá thôi. Sao thử hòa hợp với xem? Cứ luôn mồm chê điểm điểm nọ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-293.html.]
Hàn Thanh: “...”
Hóa nãy giờ cô bao nhiêu cũng bằng thừa, Đinh Hà rõ ràng chẳng lọt tai chữ nào.
“Vậy tùy , những gì cần hết .” Cô thở dài, dậy khỏi ghế, cúi xuống Đinh Hà và gằn từng chữ: “Nếu , hai xảy mâu thuẫn gì, hy vọng đừng gọi điện lóc với nữa!”
Cô chốt một câu: “Dính chuyện tình cảm của hai thật sự phiền phức!”
Nói xong, cô ở ăn tiếp mà cầm túi xách thẳng bước rời , để mặc Đinh Hà ngẩn ngơ tại chỗ.
“...” Đinh Hà chút vui lẩm bẩm: “Không quản thì thôi, tự nhiên nổi khùng vô lý đùng đùng.”
...
Về phần Hàn Thanh, khi rõ ràng với Đinh Hà, cô cảm thấy tinh thần sảng khoái, như thể trút hòn đá tảng trong lòng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sau đó, cô còn can thiệp chuyện của Đinh Hà nữa, cũng ăn riêng với bạn. Cuộc sống mỗi ngày, trừ việc xa vất vả một chút, thì dường như thứ quỹ đạo bình yên vốn .
Cô thầm nghĩ, cứ đà , chỉ cần cô dính líu đến chuyện của Đinh Hà và gã bạn trai nữa, thì chắc chắn sẽ chuyện gì bất trắc xảy .
Có lẽ, vận mệnh hại c.h.ế.t của cô đổi chăng?
Hàn Thanh vẫn chắc chắn lắm, nên nhắn tin hỏi thăm Trì Vãn — mà cô trao đổi thông tin liên lạc trong bữa tiệc mừng Hàn Nguyệt đỗ đại học đó.
Trì Vãn nhắn tin mà trực tiếp gọi điện thoại tới: “... Nói qua điện thoại lẽ sẽ rõ ràng hơn.”
Cô : “Thật lòng mà , hiện tại vẫn cảm nhận sự đổi trong tương lai của cô. Hay đúng hơn, đủ trình độ để cảm nhận ngay lập tức sự đổi vận mệnh của một ...”