"Tề Phương! Tề Phương!"
Hàn Nguyệt dùng sức đập cửa buồng vệ sinh, hét lớn: "Mày thế, thả tao ! Thả tao mau!"
Cô bé hét gọi liên hồi, nhưng bên ngoài im bặt, cả tòa nhà Văn Học chìm một gian vắng lặng đến ngột ngạt.
Hàn Nguyệt lảo đảo phịch xuống bồn cầu, cô bé nhắm mắt , đột nhiên khẽ gọi một tiếng.
Trong buồng vệ sinh chật hẹp, giọng yếu ớt của Hàn Nguyệt vang lên, cô bé khẽ gọi:
"...Chị Trì Vãn, chị đang ở ?"
Vì sợ hãi, giọng cô bé run rẩy. Trong gian nhà vệ sinh vắng lặng, tiếng gọi dường như còn tạo cả tiếng vang.
tiếng gọi , lời đáp nào. Hàn Nguyệt kìm gọi thêm nữa: "Chị Trì Vãn!"
Lần vẫn phản hồi.
Hàn Nguyệt bồn cầu. Điện thoại đám Tề Phương tước mất, lúc cô bé đơn độc, kêu trời thấu, gọi đất chẳng .
"Chắc chắn chị Trì Vãn đang ở gần đây thôi, chúng mà." Hàn Nguyệt lầm bầm, như đang cố gắng thuyết phục chính , "Vì , lát nữa chị chắc chắn sẽ đến tìm , tin chị !"
Nói thôi nhưng trong lòng cô bé khỏi bồn chồn, sốt ruột. Dù hôm nay cũng là ngày thi đại học, nếu bỏ lỡ thì đợi đến tận sang năm.
"Chị Trì Vãn, chị Trì Vãn..." Hàn Nguyệt thầm gọi tên Trì Vãn trong lòng, như đang cầu nguyện với một vị thần linh .
Thời gian từng chút một trôi qua, Hàn Nguyệt đợi bao lâu, cô bé chỉ cảm thấy mỗi giây phút đều dài dằng dặc. Cuối cùng, cô bé thấy tiếng động từ bên ngoài vọng .
"...Chà, đám học sinh ác thật đấy, cả cửa ngoài nhà vệ sinh cũng khóa c.h.ặ.t luôn."
Tiếng của Trì Vãn vang lên, kèm theo tiếng mở cửa. Hàn Nguyệt nãy giờ vẫn bất động như một bức tượng bỗng ngẩng phắt đầu dậy, gương mặt lộ rõ vẻ kích động.
"Chị Trì Vãn!" Cô bé gọi lớn.
Cạch!
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-270.html.]
Cửa buồng vệ sinh Trì Vãn mở từ bên ngoài. Qua làn nước mắt nhạt nhòa, Hàn Nguyệt thấy Trì Vãn xuất hiện mặt , tay còn cầm chiếc thẻ dự thi của cô bé.
Khi khỏi tòa nhà Văn Học, Hàn Nguyệt mới mới nhốt trong đó mười phút. Chỉ vì quá lo lắng nên cô bé mới thấy thời gian trôi qua như cả thế kỷ.
Đứng ánh nắng mặt trời, cô bé chợt thấy chút hoang mang.
Trì Vãn trao thẻ dự thi cho cô bé bảo: "Chị xóa hết video trong điện thoại của chúng , cả lưu trữ đám mây cũng xóa sạch. Tuy nhiên..."
Cô nhíu mày: "Chị chắc chúng còn bản lưu nào khác ."
Hàn Nguyệt cảm kích: "Thế là lắm ạ. Chị Trì Vãn, em cảm ơn chị nhiều! Nếu chị, chắc chắn em thể thoát khỏi nhà vệ sinh dễ dàng như ."
Trì Vãn cô bé, chợt nhớ hình ảnh cô bé rơi từ cao xuống... Quả nhiên, cô thể cứ thế mà buông tha cho lũ ác độc đó .
Dù nghĩ nhưng cô để Hàn Nguyệt nhận , chỉ mỉm khích lệ: "Nguyệt Nguyệt, thi nhé."
Hàn Nguyệt gật đầu thật mạnh: "Em sẽ cố gắng ạ!"
Lần , cô bé kịp thời đến phòng thi và thành môn thi đầu tiên. Về phần chuyện của đám Tề Phương, cả hai đều ăn ý kể cho lớn .
Tuy nhiên, một điều Trì Vãn ngờ tới là đám Tề Phương khi cô dạy cho một trận bỏ lỡ môn thi đầu tiên.
"Lúc đó tay nặng lắm nhỉ?" Trì Vãn bắt đầu hoài nghi chính .
Vì nghĩ đến việc chúng vẫn còn thi đại học, nên dù phẫn nộ hành động của chúng, Trì Vãn cũng hạ thủ quá nặng tay, chủ yếu là để xóa những đoạn video Hàn Nguyệt.
Cô ngờ chỉ bấy nhiêu thôi mà lũ đó dám thi.
Hàn Nguyệt bảo: "Em bạn cùng lớp gia cảnh bọn Tề Phương đều , hầu hết chúng đều định thi xong là du học luôn, nên kỳ thi đại học với chúng cũng quan trọng lắm... Chị Trì Vãn đừng tự trách nhé."
Trì Vãn: "À, chị cũng chút tự trách thật, nhưng nhiều lắm ."
Cô kiểu lấy lầm của kẻ khác để trừng phạt bản . Nói cho cùng, cũng tại bọn chúng quá đáng quá nên cô mới tay thôi.