" ," Trì Vãn chợt nhớ một chuyện, cô lấy một món đồ từ bàn đưa cho Bánh Bánh, "Cái em cầm lấy. Nếu em theo sát Hàn Nguyệt, chắc chắn sẽ dễ dàng ghi những thứ cần thiết..."
Bánh Bánh chiếc điện thoại trong tay, Trì Vãn, trịnh trọng gật đầu: "Em hiểu ạ!"
...
Cùng lúc đó, tại một nơi khác mà Trì Vãn hề , đám Tề Phương đang tụ tập quanh chiếc bàn đầy vỏ chai rượu.
"...Sắp thi đại học , với học lực của Hàn Nguyệt, chắc chắn con bé sẽ đỗ Đại học B thôi." Tề Phương , đôi mắt lóe lên những tia độc ác.
"Thầy cô vẻ kỳ vọng con bé sẽ đỗ Đại học B, còn gọi nó lên văn phòng bao nhiêu ."
Đứa khác tiếp lời: "Hết cấp ba là chúng còn gặp Hàn Nguyệt nữa ... Tao thấy con bé cũng nghĩ , chắc nó tưởng chỉ cần thi xong đại học là thoát bọn ."
Lý Nhạc Nhạc nhạt: "Nó mơ quá nhỉ!"
Ả lấy điện thoại , mở một đoạn video lên. Kèm theo tiếng kêu vùng vẫy của Hàn Nguyệt, ả đê tiện: "Có cái trong tay, nó còn mong thoát khỏi bọn ?"
Đoạn video rung lắc cảnh Hàn Nguyệt lột sạch quần áo, trần trụi.
Lý Nhạc Nhạc ác độc : "Chỉ cần cái tung lên mạng là nó tiêu đời... Tao tin Đại học B nhận một đứa học sinh nhân phẩm đồi bại như thế."
" mà dạo con Hàn Nguyệt cứ tà môn thế nào ." Một đứa rụt rè lên tiếng, giọng run rẩy sợ hãi: "Cứ định đ.á.n.h nó là y như rằng bọn ăn đòn... Hay là bên cạnh nó cái gì ám nhỉ?"
"Bọn mà còn bắt nạt nó nữa, liệu cái thứ đó trả thù ?"
Tề Phương mắng mỏ: "Sợ cái gì? Tao thấy chắc là con Hàn Nguyệt dùng chiêu trò gì đó thôi... Hừ, nó thi đại học để thoát khỏi bọn , tao càng cho nó toại nguyện!"
Ả sang những đứa xung quanh, gương mặt hiện lên nụ đầy ác ý: "Tao một ý kiến , chắc chắn sẽ khiến con Hàn Nguyệt sụp đổ ..."
"Ồ?"
Lũ lập tức ả với vẻ đầy mong đợi.
Hàn Nguyệt - vẫn sắp hãm hại - vẫn tiếp tục nhịp sống bình thường. Hai ngày trôi qua nhanh ch.óng, và đó cũng là hai ngày nhẹ nhàng nhất của cô bé.
Sau hai ngày , trường cho nghỉ. Ba ngày sẽ chính thức bước kỳ thi đại học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-268.html.]
Ba ngày nghỉ là để các sĩ t.ử lớp 12 nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Trong thời gian , chỉ thí sinh mà các bậc phụ cũng lo lắng kém.
Mẹ Hàn Nguyệt thậm chí còn xin nghỉ ở công ty - phía công ty tin con gái chị thi đại học cũng tạo điều kiện cho nghỉ.
Bành Tuyết Phi cũng lặn lội tới, vẻ mặt đầy lo âu.
Trái ngược với họ, Hàn Nguyệt - trực tiếp tham gia kỳ thi - tỏ bình tĩnh, thậm chí còn chút hưng phấn, một cảm giác phấn chấn như sắp giải thoát.
"Học suốt ba năm cấp ba, cuối cùng cũng đến lúc kiểm chứng thành quả lao động của , em thực sự vui." Cô bé .
Thái độ thoải mái của cô bé vô hình trung tác động tích cực đến Hàn và Bành Tuyết Phi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bành Tuyết Phi bảo: "Hồi chị học mà tâm thế như Nguyệt Nguyệt thì bố chị chẳng lo lắng đến thế."
Mẹ Hàn tự hào tiếp lời: "Thầy cô giáo đều bảo Nguyệt Nguyệt thuộc kiểu sinh để thi, cứ mỗi thi cử là con bé phát huy vượt xa bình thường."
Nói thôi chứ kỳ thi đại học thể lo cho .
Sáng sớm ngày thi đầu tiên, Hàn Nguyệt ăn sáng xong thì và đưa đến điểm thi. Điểm thi cô bé đến xem từ nên lo lạc.
Ting ting!
Điện thoại trong túi bỗng rung lên. Hàn Nguyệt mỉm lấy xem, nhưng ngay đó, gương mặt cô bé cứng đờ .
[Thẻ dự thi của mày đang ở chỗ tao. Muốn lấy thì đến nhà vệ sinh tầng sáu tòa nhà Văn Học - Tề Phương.]
Mẹ Hàn ghé mắt gần: "...Có chuyện gì thế, ai nhắn tin cho con ?"
Hàn Nguyệt theo phản xạ tắt màn hình điện thoại, đáp: "Là thầy giáo ạ, thẻ dự thi của con đang ở chỗ thầy, thầy bảo con đến tòa nhà giáo viên để lấy."
Mẹ Hàn: "Có cần cùng ?"
Hàn Nguyệt: "Dạ thôi, con tự ạ..."
Cô bé bảo : "Con lấy thẻ dự thi xong sẽ phòng thi luôn, cứ về , đừng đây đợi con."