Là hùng của tớ đấy.
Hàn Nguyệt thầm bổ sung trong lòng, đôi mắt lấp lánh, gương mặt thậm chí còn lộ vẻ tự hào.
...
Đám Tề Phương chỉ bắt nạt Hàn Nguyệt, chúng vốn gây thù chuốc oán với nhiều từ lâu. Vì , tin tức chúng đ.á.n.h đưa lên diễn đàn của trường khiến vô học sinh hả .
Tuy nhiên, giữa làn sóng bàn tán xôn xao, cũng lo lắng:
[Không Hàn Nguyệt sẽ , bọn Tề Phương chắc chắn sẽ trút giận lên cho mà xem.]
[+1, chắc chắn chúng sẽ tìm Hàn Nguyệt xả giận. Không hiểu Hàn Nguyệt đắc tội gì với bọn Tề Phương mà chúng cứ bám riết lấy buông thế nhỉ? Lần thấy chúng ấn đầu Hàn Nguyệt bồn rửa mặt, đúng là tức c.h.ế.t .]
[Ai mà , đám đó đúng là lũ ch.ó dại, cứ thấy ai ngứa mắt là bắt nạt thôi, Hàn Nguyệt thì cũng là khác thôi.]
[Á á á, , Hàn Nguyệt bọn Tề Phương lôi nhà vệ sinh , đây?]
...
Ngay khi tiết học thứ hai kết thúc, Hàn Nguyệt đám Tề Phương kẹp nách, dùng vũ lực cưỡng ép lôi nhà vệ sinh.
Vừa bước , Hàn Nguyệt đẩy ngã xuống sàn. Những học sinh đang mặt trong nhà vệ sinh đều hoảng sợ, ai dám hó hé nửa lời, vội vàng chạy thoát .
"Đồ khốn khiếp!"
"Con tiện nhân!"
Những lời c.h.ử.i rủa cay độc vang lên liên hồi, là những từ ngữ thô tục. Hàn Nguyệt theo thói quen cuộn tròn , ôm c.h.ặ.t lấy đầu, chờ đợi những cú đ.ấ.m đá giáng xuống.
Đây là kinh nghiệm cô bé đúc rút : tư thế thể bảo vệ đầu và các cơ quan nội tạng một cách hiệu quả nhất, tránh thương nặng.
Hơn nữa theo kinh nghiệm, chỉ cần để mặc cho bọn Tề Phương đ.á.n.h một trận, khi chúng trút hết cơn giận thì sẽ tạm thời buông tha cho cô bé.
chút khác biệt. Hàn Nguyệt đợi mười mấy giây mà vẫn thấy trận đòn nào trút xuống, ngược cô bé thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của đám Tề Phương.
Hàn Nguyệt ngơ ngác.
Cô bé ngạc nhiên mở mắt , thận trọng về phía , thấy đám Tề Phương đang ôm đầu chạy tán loạn, cứ như thể đang ai đó đuổi đ.á.n.h .
trong nhà vệ sinh , ngoài chúng thì còn ai nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-267.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
"...Ma!"
"Ma cứu với!"
Bọn Tề Phương la hét thất thanh, kinh hãi chạy khỏi nhà vệ sinh.
Hàn Nguyệt bệt đất, ngẩn ngơ cảnh tượng đó, vẻ mặt vô cùng mờ mịt.
"Hừ, lũ xa !"
Bánh Bánh đang bay lơ lửng trung mà ai thấy , hai chân chống nạnh, hướng về phía bóng lưng chạy trốn của bọn Tề Phương mà hét lớn: "Lũ bay mà còn dám , đừng trách đại nhân Bánh Bánh khách sáo nhé!"
lúc đó, một giọng nhỏ nhẹ vang lên trong nhà vệ sinh: "...Anh vệ sĩ?"
Bánh Bánh cúi xuống, thấy Hàn Nguyệt dậy từ lúc nào. Cô bé đang quanh quất đầy kích động, hỏi: "Là , vệ sĩ vô hình?"
Bánh Bánh gật đầu lia lịa: "Là , là đây!"
Đáng tiếc Hàn Nguyệt thấy tiếng của nó. Cô bé chỉ ngừng nhớ cảnh tượng , cùng với những lời Trì Vãn . Một ý nghĩ ngày càng trở nên rõ ràng trong đầu cô bé:
Hóa "vệ sĩ vô hình" mà chị Trì Vãn là thật!
...
Bánh Bánh cứ thế theo sát bảo vệ Hàn Nguyệt cho đến khi cô bé về tận nhà, lúc nó mới bay về nhà họ Thẩm, chui tọt phòng ngủ của Trì Vãn.
"Em về đây!" Nó hét lớn ngay khi phòng.
Trì Vãn đang trong phòng đón lấy nó, bảo: "Bánh Bánh, vất vả cho em ... , Hàn Nguyệt hôm nay thế nào?"
Bánh Bánh hào hứng kể: "Quả nhiên ngoài dự đoán của chị, lũ định bắt nạt Hàn Nguyệt nữa, nhưng em ngăn . Em còn cho chúng một trận tơi bời!"
Nói đến đây, nó kìm khì khì đầy đắc ý: "Đám đó cứ tưởng giữa ban ngày ban mặt mà gặp ma, la hét chạy mất dép."
Trì Vãn xoa nhẹ bộ lông của nó, khiến Bánh Bánh sướng rơn, bẹp xuống như một chiếc bánh, miệng phát những tiếng rên hừ hừ thỏa mãn.
Trì Vãn : "Thực sự nhờ Bánh Bánh, nếu Hàn Nguyệt nguy to . Hai ngày tới phiền em tiếp tục theo sát cô bé, bảo vệ an cho cô bé nhé."