Bành Tuyết Phi nhận vẻ thắc mắc của em họ, liền giải thích: "Cô Trì xem bói chuẩn lắm, mạng ai cũng gọi cô là 'thần toán' cả. Cô em thi cử thuận lợi, đỗ trường xịn thì chắc chắn là như thế !"
Cô hớn hở mặt: "Nguyệt Nguyệt, chuyện quá !"
Hàn Nguyệt: "...Vâng."
...
Nhận lời khẳng định từ Trì Vãn, tâm trạng Bành Tuyết Phi rõ ràng lên nhiều.
Vì Hàn Nguyệt buổi chiều vẫn còn tiết học nên khi chơi một lát cô bé rời . Ba Trì Vãn cũng uống nốt cà phê giải tán.
Tuy nhiên, là về nhưng Trì Vãn rẽ hướng, thẳng đến trường Trung học 1 Đông Thành.
Lúc trường bắt đầu buổi học chiều, gian trong trường vô cùng yên tĩnh, sân vận động chỉ vài lớp đang học tiết thể d.ụ.c.
Trì Vãn vòng quanh bức tường bao quanh trường một lượt, cho đến khi dừng ở một vị trí vắng vẻ. Cô lùi vài bước, bất ngờ lấy đà chạy nhanh về phía .
Giây tiếp theo, cô nhún một cái, cả cơ thể nhẹ bẫng nhảy vọt lên, hai tay bám c.h.ặ.t lấy đỉnh tường.
Cùng lúc đó, Hàn Nguyệt - bắt đầu tiết thể d.ụ.c đầu tiên của buổi chiều - khi thầy giáo cho phép tự do hoạt động, mấy nữ sinh cùng lớp ép buộc lôi đến một góc khuất trong trường.
Không ít bạn học cùng lớp thấy cảnh tượng đó, nhưng tất cả đều ăn ý coi như thấy gì.
Rầm!
Hàn Nguyệt đẩy mạnh tường. Cô bé trừng mắt những kẻ đang vây quanh , mím c.h.ặ.t môi.
Một cô gái trong nhóm cau mày, giơ tay tát một cái thật mạnh mặt Hàn Nguyệt, mắng mỏ: "Nhìn cái gì mà ? Mày còn dám lườm bọn tao ?"
Xẹt...
Tiếng bật lửa vang lên. Một cô gái châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một phả khói thẳng mặt Hàn Nguyệt.
Hàn Nguyệt vô thức nhăn mặt, ho sặc sụa: "Khụ khụ khụ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-264.html.]
"Chà, con ngoan trò giỏi của chúng vẫn chịu mùi t.h.u.ố.c lá cơ đấy?" Cô gái mỉa mai, đưa tay vỗ vỗ lên má Hàn Nguyệt, c.h.ử.i rủa: "Tao cái bộ dạng của mày là thấy ngứa mắt , đúng là cái loại tiện nhân giả tạo!"
Nói , cô định dí điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở mặt Hàn Nguyệt.
lúc đó, một giọng bất chợt vang lên ngay phía đầu họ: "Chà, trùng hợp thật đấy, ngờ leo lên xem một màn kịch kích thích thế ... bắt nạt học đường cơ ."
Tất cả theo phản xạ ngẩng đầu lên, ngay cả Hàn Nguyệt cũng nhịn mà ngước . Họ thấy một đang vắt vẻo bờ tường, ngay phía đầu .
Khi Hàn Nguyệt rõ đang tường, cô bé khỏi kinh ngạc và hoang mang: "Chị... Trì Vãn?"
Những đứa khác thì đầy cảnh giác hỏi: "Cô là ai?"
Trì Vãn mỉm : " hả? là một thấy chuyện bất bình chẳng tha!"
Dứt lời, ngay giây tiếp theo, cô từ tường nhảy xuống. Nhìn hướng cô rơi, vẻ như cô định đạp thẳng lên cô nữ sinh đang mặt Hàn Nguyệt. Cô sợ hãi lùi một bước theo bản năng.
Trì Vãn đáp xuống ngay mặt Hàn Nguyệt, chắn cho cô bé. Hàn Nguyệt khỏi tròn mắt kinh ngạc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn khởi động cổ tay, tiến lên một bước, đầy hứng thú : "Bắt nạt , thích nhất là bắt nạt đấy... Vừa , để trao đổi chút 'kinh nghiệm' bắt nạt với các cô nhé!"
Cú nhảy của cô cuối cùng vẫn giáng xuống cô nữ sinh . Chẳng mấy chốc, đám nữ sinh vây quanh Hàn Nguyệt la liệt đất, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên ngớt.
Để ý thấy đầu t.h.u.ố.c lá vẫn còn đang cháy rụng đất, Trì Vãn cúi nhặt lên, chăm chú .
"...Lúc nãy các cô định dí cái cô bé ?" Cô , ánh lửa đỏ rực li ti đầu t.h.u.ố.c lá, trầm ngâm:
"Nghĩ thì sự xuất hiện của vẻ gián đoạn niềm vui của các cô... Thật ngại quá. Vậy để tạ , sẽ giúp các cô thành tâm nguyện thích dí t.h.u.ố.c lá khác nhé!"
Nói đoạn, cô xổm xuống, mỉm dí thẳng đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy vùng da thịt hở của một cô gái.
Mặc kệ tiếng la đau đớn của đối phương, cô khẽ hỏi: "Đau ? Chắc là đau nhỉ, nếu các cô thích dí nó khác thế?"