Trì Vãn: "..."
Chút ngượng ngùng tan biến sạch bách.
Bánh Bánh , em nhớ lúc đầu em kháng cự cái tên "Bánh Bánh" thế nào ? Giờ thể tự hào tự xưng "đại nhân Bánh Bánh" cơ đấy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn nhịn nhéo tai nó một cái.
Chà, mềm thật đấy.
Trì Vãn và Thẩm Lăng Di cùng ăn tối, đó đưa cô về nhà họ Thẩm.
Thẩm Lăng Tiêu vốn đang chơi bên ngoài, nhưng tin Trì Vãn đến thành phố B, lập tức cho đám bạn "leo cây" hớt hải chạy về. Đi cùng còn Thư Khâu.
"...Cô Trì." Thư Khâu rụt rè chào một tiếng, trông vẻ tôn kính Trì Vãn.
Trái ngược với vẻ e thẹn của Thư Khâu, Thẩm Lăng Tiêu tự nhiên phịch xuống cạnh Trì Vãn, tò mò hỏi: "Trì Vãn, chị đến thành phố B thế? Đến chơi ạ?"
Trì Vãn: "Chị việc chính sự."
Một nữa, cô kể chuyện em họ Bành Tuyết Phi. Thẩm Lăng Tiêu xong thì mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt đầy ghê tởm và chán ghét :
"Bắt nạt ... Em cực kỳ ghét mấy đứa chuyên bắt nạt bạn bè ở trường. Hừ, giỏi giang gì chứ, ngoài mà cà khịa với dân xã hội ? Nói cho cùng cũng chỉ là lũ bắt nạt kẻ yếu!"
Là một học sinh, là con nhà giàu, Thẩm Lăng Tiêu tuy ham chơi nhưng bao giờ thói cậy thế h.i.ế.p . Tuy nhiên, cũng từng chứng kiến ít học sinh bắt nạt.
Ở trường học, chuyện bắt nạt dường như là việc xảy như cơm bữa.
Cậu : "...Nhốt trong nhà vệ sinh đúng ngày thi đại học, đây là thâm thù đại hận gì thế ? Đây là hủy hoại cả đời mà!"
Trì Vãn thở dài: " ."
Thẩm Lăng Tiêu cô: "Vậy chị định thế nào? Hay là để em với Thư Khâu giúp chị một tay nhé!"
Trì Vãn : "Cậu học ?"
Thẩm Lăng Tiêu hiện đang là sinh viên năm ba.
Nghe Trì Vãn , chẳng mảy may để tâm: "Không , đến lúc đó em nhờ bạn điểm danh hộ là ... Chẳng vẫn bảo: môn tự chọn thì nhất định trốn, môn bắt buộc thì chọn mà trốn ."
Cậu với vẻ mặt như thể đang lý lắm.
"Bốp!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-261.html.]
Một cuốn sách bất ngờ giáng mạnh xuống đầu . Thẩm Lăng Tiêu đau điếng, vô thức ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt đầy đe dọa của trai.
Thẩm Lăng Tiêu: "..."
Cậu gượng gạo: "Anh, nhà ạ? Ha ha, ha ha."
Thẩm Lăng Di thản nhiên xuống, giọng lạnh lùng: "Nếu chú dám trốn học, sẽ lập tức khóa hết tất cả thẻ của chú!"
Thẩm Lăng Tiêu: Đột nhiên cảm thấy vận mệnh bóp nghẹt.
Vì lý do đó, đành ngậm ngùi từ bỏ ý định giúp đỡ Trì Vãn.
...
Ngày hôm , Trì Vãn liên lạc với Dương Chi Mỹ, hai hẹn ở một quán cà phê.
"...Em họ Tuyết Phi họ Hàn, tên là Hàn Nguyệt, năm nay mười bảy tuổi."
Là bạn lâu năm của Bành Tuyết Phi, Dương Chi Mỹ cũng sơ qua về chuyện của em họ cô . thông tin cô đây rõ ràng lắm, những gì cô kể cho Trì Vãn đều là mới hỏi thăm từ Bành Tuyết Phi tối qua.
"Em họ cô học ở trường Trung học 1 Đông Thành, lớp 12A5, thành tích luôn đầu khối."
" hẹn với Tuyết Phi , hôm nay sẽ cùng cô đưa bùa bình an cho em họ!"
Với một lý do hảo như , họ thể danh chính ngôn thuận đến trường Trung học 1 Đông Thành gặp Hàn Nguyệt, cũng để Trì Vãn cơ hội quan sát tình hình của cô bé.
Ba đợi trong quán cà phê một lát thì Bành Tuyết Phi đến. Sau vài câu chào hỏi, họ cùng ăn chút bánh ngọt, chờ đến giờ tan học của trường Đông Thành.
Quán cà phê ngay gần trường, là một quán cà phê "sống ảo" khá nổi tiếng mạng.
Bành Tuyết Phi bảo: " nhắn tin cho Nguyệt Nguyệt , tan học con bé sẽ qua đây ngay."
Họ đợi lâu, trường Trung học 1 Đông Thành nhanh ch.óng tan học. Nhìn ngoài cửa sổ, thể thấy đường phố tràn ngập bóng dáng các học sinh trong bộ đồng phục của trường.
Khoảng mười phút , một cô gái dáng gầy gò đẩy cửa bước quán.
"Nguyệt Nguyệt!" Bành Tuyết Phi lập tức dậy vẫy tay: "Ở đây !"
Ánh mắt Hàn Nguyệt đang tìm kiếm chợt khựng , khi thấy Bành Tuyết Phi, đôi mắt cô bé sáng bừng lên, nhanh chân bước tới: "Chị Tuyết Phi!"