Trì Vãn bước sân, về phía tay .
Xoảng!
Tiếng xích sắt vang lên, một con ch.ó đen to lớn từ trong bóng tối thò đầu .
Dưới ánh trăng, con ch.ó đen hình vạm vỡ, cao đến đùi Trì Vãn. Nó chằm chằm cô với ánh mắt hung tợn, hàm răng trắng ởn nhe đầy đe dọa.
Trì Vãn khựng .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Giây tiếp theo, con ch.ó đen lao v.út về phía Trì Vãn, há to cái mồm đỏ lòm, hàm răng sắc nhọn cùng nước dãi văng tung tóe trong trung, trông nó chẳng khác nào một con ác thú dữ tợn.
【 Á á á! 】
Ống kính bắt trọn khoảnh khắc cái mồm rộng ngoác của con ch.ó đen lao tới. Mọi trong phòng livestream cảm thấy n.g.ự.c thắt , sợ đến mức hét lên, vô cùng lo lắng cho cô.
Cũng may, phản ứng của Trì Vãn cực nhanh, cô nghiêng né tránh một cách gọn gàng.
Trái ngược với cô, Bánh Bánh né mà lao thẳng tới. Nó bay lơ lửng , há miệng gầm lên một tiếng về phía con ch.ó đen.
"Gầm ——"
Như tiếng gầm của một hung thú cổ đại, con ch.ó đen vồ hụt rơi xuống đất, thấy tiếng của Bánh Bánh thì run b.ắ.n lên, đó "thình thịch" một tiếng, lăn đùng đất ngất xỉu.
"Hù... hù hù..."
Trì Vãn thở dốc, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Bánh Bánh bay gần: "Không ! Con ch.ó dọa ngất !"
Trì Vãn thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đến phía chuồng ch.ó xuống sờ soạn xung quanh.
Những xem mới hồn vụ con ch.ó tấn công đều cảm thấy khó hiểu hành động của cô.
【 Streamer đang tìm cái gì ? 】
Ngay giây tiếp theo, họ thấy tay Trì Vãn như chạm thứ gì đó, cô dùng sức kéo mạnh lên.
Đùng!
Lối hầm ngầm hiện mắt .
...
Lúc , bên trong hầm ngầm.
Ông Dư lo lắng ngừng sờ trán để kiểm tra nhiệt độ của vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-26.html.]
Một ngày trôi qua, cơn sốt của bà Dư ngày càng nặng. Nếu như hôm qua bà còn mơ màng nhận thức thì hôm nay mất ý thức, rơi trạng thái hôn mê sâu.
Suốt một ngày qua, ông Dư ngừng gọi cửa, đập nắp hầm nhưng nỗ lực đều vô ích, chẳng ai đến cả.
Họ nhốt ở đây, dường như thế giới lãng quên, khiến khỏi nảy sinh cảm giác tuyệt vọng rằng sẽ c.h.ế.t trong thầm lặng tại nơi .
Ông Dư tuyệt vọng. Ông cảm thấy và vợ lẽ sẽ bỏ mạng ở đây thôi.
Chỉ là nuối tiếc quá, họ vẫn tìm thấy cháu gái của .
lúc ông Dư đang chìm trong tuyệt vọng thì trong cơn mê sảng, ông dường như thấy tiếng động gì đó. Mãi đến khi một tia sáng chiếu mắt, ông mới bàng hoàng nhận chuyện gì đang xảy .
Nắp hầm mở!
Nhận điều đó, ông gần như phát điên lao về phía lối .
"Vợ bệnh , cầu xin các hãy cứu bà ! Cứu bà với!"
Ông gào lên đầy hèn mọn và đáng thương về phía ánh sáng chiếu xuống, giọng tràn ngập sự tuyệt vọng: "Bà sắp qua khỏi !"
Ông Dư nước mắt giàn giụa.
Ngay đó, một bóng nhảy từ hầm xuống, và ông Dư thấy một giọng quen thuộc.
"Bà Dư ạ?"
Trong khoảnh khắc đó, ông Dư Tri Hành cứ ngỡ đang gặp ảo giác, nếu ông thể thấy giọng của Trì Vãn ?
Thậm chí ngay cả khi Trì Vãn mặt, ông vẫn còn bàng hoàng — vì quá đỗi kinh ngạc nên ông cảm giác như đang mơ .
"... Trì... Trì Vãn hả cháu?" Ông khẽ gọi, giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc.
Trì Vãn gật đầu: "Ông Dư, là cháu đây... Ông bảo bà Dư bệnh, tình hình bà giờ thế nào ạ?"
Ông Dư sực tỉnh, nước mắt suýt chút nữa thì trào .
"Bà cháu phát sốt , ông t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c để cứu bà !"
"Những đó mặc kệ chúng , họ nhốt hai già ở đây. Dù ông đập cửa van xin thế nào, họ cũng chẳng thèm ngó ngàng tới!"
Ông Dư nức nở, nỗi đau đớn và tuyệt vọng trong giọng của ông khiến khỏi xót xa.
Trì Vãn trấn an: "Ông đừng cuống, cháu mang theo t.h.u.ố.c hạ sốt và nước đây, để cháu xem tình hình của bà !"
Nghe , đôi mắt ông Dư bỗng lóe lên tia sáng của niềm hy vọng, ông vội vã dẫn Trì Vãn góc hầm: "Bà cháu ở đây!"