"Đợi thằng ranh con đó về, nhất định bảo nó đến dập đầu tạ ơn cháu vài cái." Ông nội Thời Tiến đóng tiền công đức cho miếu Sơn Thần với Trì Vãn: "Lần nhờ cháu nhắc nhở, nó mới giữ cái mạng!"
Ba ngày vụ việc, Thời Tiến mới dần lấy tinh thần. Lúc , gia đình ông nội mới rõ ngọn ngành những gì xảy .
Họ cũng rằng, nếu lúc đó hai câu nhắc nhở của Trì Vãn qua điện thoại, thì dù phòng, Thời Tiến cũng khó lòng thoát khỏi lưỡi d.a.o của kẻ thủ ác. Cả gia đình đều vô cùng ơn cô.
Trì Vãn khiêm tốn: "Cũng là do tình cờ thôi ạ..."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bánh Bánh ở bên cạnh đầy tự hào chen : "Trên đời gì sự trùng hợp, Sơn Thần và tín đồ của Ngài vốn dĩ duyên nợ định sẵn !"
Trì Vãn vờ như thấy, tiếp tục với ông nội Thời: "Chuyện ông cần quá để tâm ạ. Nếu thật sự cảm ơn, ông cứ thắp cho Sơn Thần vài nén nhang là !"
Ông nội Thời lập tức đồng ý, và kể từ đó ngày nào ông cũng đến miếu thắp hương.
Một tuần , Thời Tiến lặn lội từ trường về thăm miếu Sơn Thần. Đi cùng còn bố và bạn gái. Họ đều vô cùng cảm kích Trì Vãn vì cứu mạng .
"Tất cả là tại cháu quên mất lời dặn của cô," Thời Tiến rầu rĩ , "Nếu lúc đó thấy lá bùa bình an, cháu chắc chắn c.h.ế.t ."
So với đầu gặp mặt, trông gầy nhiều, tinh thần cũng kém, quầng thâm hiện rõ mắt. Rõ ràng vụ việc gây áp lực tinh thần và cú sốc quá lớn đối với .
Trước lời tự trách của , Trì Vãn gật đầu tán thành: " , lúc đó may mà đang ở cạnh ông nội , nếu tiêu đời chắc ."
Thời Tiến trúng tim đen, đau lòng kể với Trì Vãn: "Cháu thật sự ngờ Chu Văn đột nhiên phát điên như thế, vốn là hiền lành nhất phòng..."
Anh từng nghi ngờ những khác, nhưng bao giờ nghĩ kẻ đó là Chu Văn.
"Nghe cảnh sát bảo, vì bạn gái ngoại tình với một thiếu gia nhà giàu nên uất ức quá hóa quẫn. Cậu c.h.é.m c.h.ế.t bạn gái , đó về phòng c.h.é.m cả Trương Hải Dương và Hứa Khoa..."
G.i.ế.c vì phẫn nộ chuyện hiếm, nhưng Thời Tiến ngờ ngày chuyện đó xảy ngay sát sườn như .
Thời Tiến thẫn thờ: "Cháu hiểu nổi, tại thế..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-246.html.]
Đứng Trì Vãn, Thời Tiến bỗng nảy sinh ham chia sẻ mạnh mẽ. Anh kìm mà kể hết những nỗi sợ hãi dám với bố , sự bàng hoàng về hành động của Chu Văn, và cả khoảnh khắc kinh hoàng khi thấy t.h.i t.h.ể của các bạn cùng phòng...
Trì Vãn im lặng lắng , đợi xong mới rót cho một chén nóng: "Uống ngụm ."
Thời Tiến đón lấy chén : "Cháu cảm ơn."
Anh áp hai tay chén , cúi đầu nhấp một ngụm. Một mùi hương thanh khiết lập tức lan tỏa trong khoang miệng, cảm giác bất an và nóng nảy trong lòng dường như xoa dịu hẳn .
Mắt Thời Tiến sáng lên, Trì Vãn hỏi: "Trà là gì thế ạ? Thơm quá... Chắc là đắt tiền lắm ?"
Trì Vãn tùy ý đáp: "Trà dại núi thôi, tự lấy, đáng tiền ."
Thời Tiến ngạc nhiên, chén trong tay: "Đây mà là dại ?"
Uống hề thấy kém chất lượng chút nào, hương vị và mùi thơm đều tuyệt hảo. Quan trọng nhất là khi uống, tinh thần thấy thư thái hẳn . Đặc biệt với một đang căng thẳng và mệt mỏi như Thời Tiến, cảm nhận càng rõ rệt.
Không kìm uống thêm vài ngụm nữa, Thời Tiến ngập ngừng hỏi Trì Vãn: "Cô Trì, dại cô bán ạ?"
Trì Vãn ngạc nhiên .
Thời Tiến khổ: "Dạo tinh thần cháu lắm, chắc là do di chứng tâm lý từ vụ việc ... uống của cô xong cháu thấy thoải mái, nên mua một ít về uống, ạ?"
Thấy thần sắc quả thực , Trì Vãn đành gật đầu: "Được thôi!"
Thời Tiến vui mừng khôn xiết, liên tục cảm ơn cô.
...
Trì Vãn bán để kiếm lời nên lấy giá rẻ. Khi rời , Thời Tiến mang theo một gói lớn, tiện tay mua thêm bùa bình an cho cả nhà, thậm chí còn mua thêm vài sợi chỉ đỏ.