Anh lẩm bẩm: "Hứa Khoa với Trương Hải Dương vẫn lên ? Bình thường Trương Hải Dương lúc nào cũng là về sớm nhất mà."
Dương Đại Dũng đoán: "Chắc là về nhưng tớ để ý. Cửa phòng các cứ đóng suốt, im ắng nữa... Chắc Chu Văn đang ngủ."
Trong lúc trò chuyện, cả hai đến cửa phòng. Vì ở đối diện nên ai về cửa phòng nấy.
"Thôi , cảm ơn xách hộ nhé. Hôm nào tớ mời cơm." Thời Tiến với Dương Đại Dũng.
Dương Đại Dũng xua tay: "Khách khí quá."
Ngay khi Thời Tiến định mở cửa phòng, một vật treo túi của đột ngột rơi xuống, nhẹ nhàng đáp mặt đất.
"Thời Tiến!"
Dương Đại Dũng vội gọi, chỉ xuống chân : "Đồ của rơi kìa!"
Thời Tiến theo bản năng cúi đầu xuống, thấy vật rơi sàn. Anh ngẩn , cúi xuống nhặt nó lên ngây .
Cái ...
"Ơ, cái gì đây? Bùa ?" Dương Đại Dũng tò mò ghé gần hỏi.
Lá bùa gấp thành hình tam giác, đặt trong một túi nhỏ kết bằng chỉ đỏ, treo ba lô trông như một món đồ trang trí lạ mắt.
Dương Đại Dũng để ý sắc mặt của Thời Tiến, vẫn liến thoắng: "Cậu xin cái ở thế? Cậu mà cũng tin mấy thứ ? Ơ, Thời Tiến, im lặng thế... hả?!"
Dương Đại Dũng sang Thời Tiến, thấy vẻ mặt của thì đột ngột im bặt. Phải vài giây mới lắp bắp hỏi tiếp.
"Thời Tiến, mặt thế ? Trông như..."
Trông như dọa cho khiếp vía .
lúc , Thời Tiến đột ngột lùi một bước phía . Anh chằm chằm cánh cửa ký túc xá mặt, sắc mặt đổi liên tục, lòng rối như tơ vò.
Hai tháng...
Đã trôi qua gần hai tháng kể từ khi Trì Vãn xem bói cho . Cuộc sống học đường bình thường khiến Thời Tiến quên mất lời tiên đoán đáng sợ đó, cho đến tận giây phút .
Lá bùa treo cặp sách vốn để ý, đột nhiên rơi xuống đất. Ngay khoảnh khắc cúi xuống nhặt nó, trong đầu Thời Tiến bất ngờ vang lên lời tiên tri năm xưa của Trì Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-243.html.]
"... Kết thúc kỳ nghỉ 1/5, ngày đầu tiên trường, sẽ bạn cùng phòng g.i.ế.c c.h.ế.t!"
Đến lúc , Thời Tiến mới chợt nhận , kỳ nghỉ 1/5 thực sự kết thúc, và thời điểm hiện tại chính là mốc thời gian mà Trì Vãn .
Nếu bước cánh cửa , thực sự g.i.ế.c ? Kết quả bói toán của cô Trì liệu là thật? Thời Tiến ngừng tự hỏi.
Anh nên tin lời đó .
Anh thẫn thờ tại chỗ, nhúc nhích. Dương Đại Dũng thấy lạ liền hỏi: "... Thời Tiến, ?"
Thời Tiến ấp úng: "À, tớ..."
Anh đang phân vân giải thích thế nào thì điện thoại trong túi bỗng rung lên. Anh cầm máy lên xem, thấy gọi là ông nội .
"Ông nội..."
Vừa bắt máy, mới kịp gọi một tiếng thì đầu dây bên vang lên giọng nghiêm nghị của ông nội: "Thời Tiến! Cháu vẫn phòng ký túc xá chứ? Cháu quên kết quả bói toán của cô Trì đấy chứ?"
Thời Tiến ngập ngừng: "... Cháu đang ở ngay cửa phòng đây, vẫn ."
"Tuyệt đối !" Ông nội chút do dự lệnh, giọng đầy kiên quyết, "Cháu cứ ngoài cửa cho ông, gọi quản lý ký túc xá đến kiểm tra ."
Thời Tiến gãi đầu, lòng vẫn do dự. Nếu trong phòng chuyện gì mà gọi quản lý đến, chẳng là tự tìm rắc rối ? Chắc chắn sẽ bà quản lý mắng cho một trận.
"Ơ?" Thời Tiến chợt nghĩ điều gì, hỏi: "Ông nội, ông kết quả bói toán của cô Trì? Cô với ông ạ?"
Trước đó hề kể chuyện cho gia đình.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ông nội hỏi thì kìm mắng: "Cháu còn mặt mũi mà ? Cái thằng ranh con , chuyện nghiêm trọng thế mà dám giấu ông. Đợi nghỉ lễ về nhà, xem ông xử cháu thế nào!"
Thời Tiến: "..."
Ông nội mắng một trận mới : " là cô Trì gọi cho ông, nhờ ông nhắc cháu đừng quên chuyện ... Nếu cô , ông vẫn còn cháu xỏ mũi, cái thằng ."
Thời Tiến ông nội mắng thêm một trận, đồng thời cũng thấy chột . Anh thực sự quên bẵng chuyện mất.