Sơn Thần tồn tại là để bảo vệ sinh linh vùng đất chân . Vì , những lời khẩn cầu tha thiết của , Trì Vãn cảm nhận và đưa lời đáp đáp ứng.
Bánh Bánh cảm thán: “Hazzz, nếu là , gặp dịch bệnh thế Sơn Thần chỉ cần ban một trận mưa cam lộ là thể chữa khỏi cho tất cả .”
Đáng tiếc thời thế đổi, vùng đất còn cần đến thần linh và mất sự che chở của thần, Sơn Thần hiện giờ khác xưa một trời một vực.
Sơn Thần ngày xưa thể dời non lấp biển, còn Sơn Thần bây giờ... ầy, chỉ thể xem bói và cầu phúc tiêu tai thôi.
Vì , Trì Vãn chỉ thể báo cho cục công an để họ tự xử lý.
“Nguồn gốc lợn bệnh là từ một thôn tên là thôn Dân Giàu, ở đó một trang trại nuôi lợn...” Trì Vãn kể chi tiết những thông tin cô cho đội trưởng Giang.
Vì tính chất đặc biệt của , cô nắm rõ ngóc ngách của trang trại đó. Với thông tin chi tiết như , nếu cảnh sát còn để sổng thì... chuyện đó chắc chắn xảy .
Đội trưởng Giang thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối Trì Vãn. Sau khi cô rời , lập tức điều động lực lượng tiến về phía thôn Dân Giàu.
Lúc , dân thôn Dân Giàu vẫn thôn cảnh sát đưa tầm ngắm.
Thôn Dân Giàu đúng như cái tên, là một thôn khá khấm khá. Nhờ đất đai rộng rãi, dân làng xây dựng ít trang trại chăn nuôi quy mô lớn nhỏ.
Dựa việc nuôi lợn và cái mác “thịt lợn quê”, đời sống dân làng ngày càng lên, đây là một thôn nổi tiếng giàu ở Giang Thành.
năm nay chút khác biệt.
Thịt lợn của thôn họ bán chạy nhờ cái danh thịt lợn quê, mà thịt lợn quê thực thụ thì nuôi một hai năm mới xuất chuồng, chi phí lớn.
Năm nay, khi một đợt lợn xuất chuồng cuối năm ngoái, lợn còn bắt đầu đổ bệnh đầu năm mới.
Chẳng là bệnh gì, lợn trong thôn bắt đầu sụt cân, bỏ ăn dần dần lăn c.h.ế.t. Thấy lợn c.h.ế.t hàng loạt, ai nấy đều sốt ruột như đống lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-235.html.]
Ai cũng thịt lợn bệnh phép bán, nhưng một con lợn giá cả ngàn đồng, mỗi ngày c.h.ế.t một con là mất bạc triệu, ai mà chẳng xót tiền?
Trong cảnh đó, kẻ liều lĩnh liều.
Ánh Trăng Dẫn Lối
là đồng tiền mờ mắt, vì lợi nhuận, thịt lợn bệnh của thôn Dân Giàu bắt đầu xuất hiện thị trường, và khi ngày càng nhiều ăn , dịch bệnh bắt đầu bùng phát khắp Giang Thành.
Dân thôn Dân Giàu chắc liệu dịch bệnh ở Giang Thành liên quan đến thịt lợn của họ , nhưng điều đó ngăn sự bất an trong lòng họ.
Trong một căn biệt thự sang trọng của thôn Dân Giàu, trưởng thôn đang lo lắng tới lui trong phòng khách, nhịn hỏi đàn ông trung niên đang đó:
“... Uông Lượng, xem dịch bệnh liên quan đến chúng ?”
Không trách ông lo lắng, vì thời điểm quá trùng khớp. Dịch bệnh bắt đầu bùng phát từ hơn nửa tháng , cũng là lúc lợn của thôn bắt đầu bán .
Trưởng thôn rầu rĩ vô cùng.
Người đàn ông tên Uông Lượng ngoại hình thô kệch, mặt tròn đỏ gay, trông khá sung sức. Trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to bản, toát lên vẻ của một kẻ mới phất.
Nhà họ Uông là nhà giàu nhất thôn Dân Giàu, Uông Lượng cũng là đầu tiên mở trang trại lợn ở đây. Anh việc quyết đoán, từ mười lăm năm xây mười dãy chuồng nuôi năm mươi con lợn.
Lúc đó dân làng ai cũng nhạo , nhưng kết quả cuối cùng là Uông Lượng kiếm bộn tiền khiến ai cũng ghen tị.
Nghề nuôi lợn của cả thôn cũng gần như một tay Uông Lượng gây dựng. Dù trưởng thôn nhưng tiếng của trọng lượng, đó là lý do tại trưởng thôn tìm đến .
Trái ngược với vẻ nôn nóng của trưởng thôn, Uông Lượng tỏ bình tĩnh, : “Dịch bệnh thì liên quan gì đến lợn của , lúc thịt lợn thì con nào con nấy vẫn còn khỏe mạnh chán!”
Dù khi g.i.ế.c mổ, lợn của thôn họ ngoài việc lười ăn và ngủ thì thấy triệu chứng gì khác, còn những con bệnh nặng c.h.ế.t thì họ đều đem tiêu hủy và chôn cất hết .