“... Chẳng là bệnh gì, chỉ thấy sốt cao, buồn nôn, thậm chí t.ử vong đấy.”
Vì thế dạo ít ngoài, phần lớn chỉ ở trong nhà để tránh lây nhiễm virus.
Ngược , già đến thắp hương tăng lên. Trì Vãn lời cầu khẩn của họ mới họ đến để xin Sơn Thần phù hộ cho bản và gia đình nhiễm bệnh, đồng thời cầu mong dịch bệnh sớm qua .
Có lẽ vì quá nhiều cùng cầu nguyện một điều như thế nên một ngày nọ, Trì Vãn bỗng cảm thấy tâm thần chấn động.
Khoảnh khắc , ý thức của cô dường như đang giữa tầng , xuống vùng đất chân từ cao. Vô lời cầu nguyện rót tai cô, ngưng tụ thành một luồng sức mạnh kỳ lạ.
Vô vàn thông tin về vùng đất ùa tâm trí cô, bao gồm cả dịch bệnh và nguồn gốc của nó.
Trì Vãn bỗng nhiên hiểu chuyện.
Vì , một tuần, Trì Vãn một nữa xuất hiện tại Cục Công an huyện.
...
Người ở cục công an vẫn còn nhớ cô, hỏi: “Cô Trì đến vì chuyện ba gã vụ thôn Phúc Sơn ? Bọn chúng sắp di lý về tỉnh G , nên mức án cụ thể vẫn ...”
khiến ngạc nhiên là Trì Vãn lắc đầu, cô : “ đến vì vụ đó, đến vì dịch bệnh trong huyện.”
Viên cảnh sát kinh ngạc, chợt nảy ý nghĩ: “Cô Trì, chẳng lẽ cô nguyên nhân của dịch bệnh ?”
Trì Vãn thất vọng, cô gật đầu xác nhận phỏng đoán đó.
Mắt cảnh sát sáng rực lên, lập tức gọi đội trưởng của .
Vị đội trưởng họ Giang, tên là Giang Kiến Thiết, một đàn ông trung niên trông hoạt bát và cương trực. Vì vụ ba gã trả thù đó nên Trì Vãn từng gặp .
Ngồi xuống mặt Trì Vãn, đội trưởng Giang thẳng vấn đề: “... Cô Trì nguyên nhân dịch bệnh ?”
Giọng phần nôn nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-234.html.]
Nói xong, nhận thái độ của đường đột, xin và giải thích: “Ngại quá, gấp, thực sự là dạo bệnh lây lan nhanh quá...”
Anh kể cho Trì Vãn tình hình trong huyện.
Dịch bệnh thực xuất hiện hơn nửa tháng nay. Ban đầu chỉ vài mắc nên ai chú ý, nhưng đó bệnh tăng vọt, ngã bệnh ngày càng nhiều khiến ai cũng lo lắng.
Chỉ tiếc là cho đến tận bây giờ, vẫn ai tìm nguồn lây nhiễm.
“Nếu cô Trì , xin hãy cho chúng !” Đội trưởng Giang nghiêm nghị .
Trì Vãn đáp: “Đội trưởng Giang khách khí quá, chuyện thì chắc chắn sẽ giấu...”
Cô vòng vo mà thẳng: “Nguyên nhân của dịch bệnh thực là do thịt lợn.”
“Thịt lợn?” Đội trưởng Giang kinh ngạc —— từng nghĩ tới nguyên nhân .
Trì Vãn gật đầu: “Có đưa thịt lợn bệnh thị trường... Thực đây từng gặp thịt lợn bệnh ở chợ, nhưng lúc đó chỉ nghĩ là trường hợp cá biệt, ngờ nó tràn lan khắp nơi.”
Ngay khi nguồn cơn dịch bệnh, Trì Vãn nhớ ngay đến sạp thịt lợn quê ở chợ một tuần . Thứ gọi là “thịt quê” ở đó chính là thịt lợn bệnh.
Một cách tự nhiên, cô kết nối hai sự việc với .
Ánh Trăng Dẫn Lối
“... Lúc đó báo cho quản lý chợ, cũng rõ kết quả xử lý đó thế nào.”
Nghe cô kể, sắc mặt đội trưởng Giang trở nên vô cùng nghiêm trọng. Đợi Trì Vãn xong, gọi một thuộc hạ tới, bảo đến chợ tìm quản lý để xác minh.
Trì Vãn tò mò hành động của đội trưởng Giang, đợi dặn dò xong cô mới hỏi: “Đội trưởng Giang, thắc mắc chuyện ?”
Quen nghi ngờ , giờ đột nhiên tin tưởng tuyệt đối như , cô thấy quen.
Đội trưởng Giang cô, bất chợt mỉm : “Cô là cô từ trông miếu Sơn Thần núi Chiêu Minh, xem bói cực kỳ chuẩn, từng sai sót bao giờ... đoán chuyện cũng là do cô tính đúng ?”
trái với dự đoán của , Trì Vãn lắc đầu.
“Lần xem bói ,” Trì Vãn , cô suy nghĩ cách giải thích cho dễ hiểu: “Nói thế nào nhỉ, là do những lời cầu nguyện của khách đến thắp hương ở miếu Sơn Thần. Mong dịch bệnh sớm qua của họ tạo thành một luồng nguyện lực...”