Nghe nó , Trì Vãn lập tức tỉnh táo, tài nào ngủ tiếp , cô vội khoác thêm chiếc áo dậy.
Rời khỏi phòng ngủ, cô theo hướng tiếng ch.ó sủa. Khi gần, cô nhận ngoài tiếng ch.ó còn cả tiếng mèo kêu sắc nhọn, đầy cảnh giác như khi gặp thiên địch, chẳng qua tiếng ch.ó sủa quá lớn át tất cả.
Trì Vãn đoán chắc là đàn em của Bánh Bánh đang giận dữ, nhưng nguyên nhân là gì.
Đến nơi, cô mới rõ chuyện gì đang xảy .
Đứng bên ngoài tường viện, mấy gã đàn ông đang lũ ch.ó hoang c.ắ.n c.h.ặ.t chân, Trì Vãn chút nghi hoặc: “Cái miếu Sơn Thần nghèo rớt mồng tơi của chúng mà cũng kẻ đến trộm ?”
Miếu Sơn Thần dạo tuy nhộn nhịp hơn hẳn, nhưng thật, chút tiền dầu đèn kiếm thể so với những ngôi miếu lớn. Trì Vãn ngờ một ngôi miếu nhỏ nghèo nàn thế lọt mắt xanh của kẻ trộm.
Đây gọi là “vơ bèo gạt tép” ?
Ngay góc tường viện dựa cây táo cạnh cổng miếu, ba gã đàn ông đang bệt đất, mỗi đều một con ch.ó hoang c.ắ.n chân. Xung quanh họ là một bầy ch.ó mèo hoang đang nhe răng trợn mắt gầm gừ.
Trì Vãn cầm đèn pin soi vết thương của họ, thấy lũ ch.ó hoang c.ắ.n mạnh, chỗ c.ắ.n bắt đầu rỉ m.á.u.
“Chậc, t.h.ả.m thật đấy,” Trì Vãn cảm thán.
“A a!” Một gã c.ắ.n bắp chân đau đớn kêu lên, gào với Trì Vãn: “Còn mau bảo con ch.ó nhà cô nhả ?!”
Trì Vãn thản nhiên đáp: “Ơ, đây ch.ó nuôi. Đây là ch.ó mèo hoang núi, gì khả năng lệnh cho chúng.”
Ba gã tin: “Nếu ch.ó mèo nhà cô nuôi, tại chúng c.ắ.n cô mà chỉ c.ắ.n chúng ?”
Vẻ mặt Trì Vãn như thể chuyện chẳng liên quan đến : “Ai mà , chắc là thấy ba lén lút, trông giống chăng?”
Ba gã phẫn nộ, cô bằng ánh mắt oán hận: “Cô ——”
“ còn hỏi các đấy,” ánh mắt Trì Vãn nheo , giọng điệu trở nên nguy hiểm, cô từ cao xuống đ.á.n.h giá ba : “Nửa đêm nửa hôm ba lén lút mò đến miếu Sơn Thần gì?”
Cô đoán: “Chẳng lẽ là định trộm đồ?”
Một gã trong đó buột miệng: “Chúng đến trộm đồ, chúng là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-224.html.]
“Phải!” Gã đàn ông bên cạnh đột ngột cắt ngang lời đồng bọn.
Trì Vãn chú ý đến gã lên tiếng, ánh mắt gã u ám và đáng sợ nhất. Lúc gã nhếch môi, cố tỏ bình thản chuyện với cô, nhưng ác ý trong mắt gã vẫn cô cảm nhận rõ ràng.
“... Chúng chỉ định trộm ít đồ thôi,” gã , “Thấy miếu Sơn Thần dạo hương khói quá, ba em đang túng thiếu nên ‘mượn’ chút tiền tiêu tạm.”
Hai gã bên cạnh dường như cũng sực nhớ điều gì, vội vàng phụ họa: “ đúng, chúng chỉ mượn ít tiền tiêu thôi!”
Trì Vãn quan sát họ, giữa lúc ba gã đang căng thẳng, cô lẩm bẩm: “ thấy khí chất của các ... giống kẻ trộm vặt cho lắm.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn còn dứt lời thì một con mèo hoang cạnh một gã đàn ông đột nhiên thò móng vuốt gạt một thứ gì đó , phát một tiếng “lạch cạch”.
Thứ đó ngay lập tức lọt tầm mắt của Trì Vãn.
Khi rõ đó là vật gì, sắc mặt cô biến đổi, theo bản năng lùi một bước —— đó rõ ràng là một khẩu s.ú.n.g màu đen.
“Mẹ kiếp!”
Thấy s.ú.n.g lộ , biểu cảm của ba gã đàn ông đều đổi, đặc biệt là gã ánh mắt u ám nhất, gã lập tức đưa tay định chộp lấy khẩu s.ú.n.g đất.
Ngay khi tay gã sắp chạm s.ú.n.g, một con ch.ó hoang màu đen đột ngột lao tới, ngoạm c.h.ặ.t lấy cổ tay gã.
“A!” Gã đàn ông thét lên t.h.ả.m thiết, tiếng kêu xé lòng vang động cả đêm đen.
Vẻ mặt Trì Vãn đanh , cô bảo Bánh Bánh canh chừng ba gã, nếu gì bất thường thì lệnh cho đám đàn em c.ắ.n ngay.
Cô dám gần họ, bèn bảo Bánh Bánh lệnh cho một con ch.ó c.ắ.n lấy khẩu s.ú.n.g mang . Khi khẩu s.ú.n.g nhả xuống chân , cô mới cúi xuống nhặt.
mới đưa tay một nửa, cô bỗng dừng , rút một tờ khăn giấy trong túi bọc lấy khẩu s.ú.n.g mới cầm lên.
Vừa cầm , Trì Vãn cảm nhận sức nặng trĩu của nó. Tim cô thắt , linh cảm đây là hàng thật chứ s.ú.n.g đồ chơi.