“…… Bây giờ cô theo về luôn,” quyết định để Diệp Tương cơ hội suy nghĩ nữa, “Cái nơi quỷ quái , ở cũng . Cô đừng bảo là cần suy nghĩ, cô là em gái , thể để cô ở đây.”
Diệp Tương vẻ bực bội của , trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp.
Lần đầu tiên……
Đây là đầu tiên bảo vệ cô vô điều kiện như thế, lo lắng cho cô như thế.
Từ nhỏ cô nuôi yêu thương. Tuy bà đến mức đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng thậm tệ, nhưng sự lạnh nhạt, phớt lờ sự hiện diện của cô còn gây tổn thương sâu sắc hơn.
Đến cả nuôi cũng đối xử với cô như , thì những khác đương nhiên cũng chỉ coi thường cô. Ngay cả các chị họ bên nhà cũng thường xuyên bắt nạt cô, và dĩ nhiên chẳng ai bênh vực khi cô ức h.i.ế.p.
Vì , đây là đầu tiên bảo vệ cô một cách kiên quyết đến .
Không, đúng hơn thì cũng hẳn là vô điều kiện. Anh bảo vệ cô chỉ vì cô là em gái ruột, là cùng chung dòng m.á.u với .
Thấy cô cứ ngẩn , Thôi Hằng thắc mắc: “Sao thế?”
Diệp Tương bừng tỉnh, vội lắc đầu: “Không, gì ạ…… Chỉ là đầu tiên bảo vệ như , …… cảm thấy vui.”
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, vì những lời nên cô chút thẹn thùng, gương mặt ửng hồng.
Thôi Hằng thì lòng chợt thắt , nhịn đưa tay xoa đầu cô, : “Yên tâm , hai ở đây, ai dám bắt nạt em nữa !”
Nói xong, mỉm : “Đi thôi, chúng về nhà, bố đều đang đợi đấy.”
Diệp Tương: “…… quần áo của vẫn thu dọn.”
Thôi Hằng nhăn mũi: “Đừng lấy mấy thứ đó nữa, hai mua đồ mới cho em…… , mua thêm quần áo cho em mới . Đi, đưa em mua sắm!”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Diệp Tương: “Hả? bảo bố…… bố đang đợi chúng ở nhà mà.”
Khi nhắc đến bố , giọng cô chút ngập ngừng, rõ ràng là quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-210.html.]
Thôi Hằng chẳng mấy để tâm: “Cứ để họ đợi ! Người quan trọng thường xuất hiện cuối cùng mà.”
Diệp Tương: “……”
Cô đột nhiên nhận , hai của vẻ đắn cho lắm.
Cứ thế, Diệp Tương Thôi Hằng kéo đến trung tâm thương mại. Mặc cho cô can ngăn, Thôi Hằng vẫn vung tay mua sắm tiếc tiền. Những con hóa đơn khiến Diệp Tương hoa mắt, trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Nhiều tiền quá!
Mấy bộ quần áo đắt kinh khủng!
Hai em dạo quanh trung tâm thương mại suốt buổi chiều, đúng hơn là Thôi Hằng đơn phương kéo em gái shopping. Cuối cùng, khi họ về nhà họ Thôi thì trời tối mịt, ngay cả bữa tối cũng qua.
Dì Thái và đợi cả buổi chiều thấy tăm , chờ đến mức mặt ai nấy đều đen xì. Thấy Thôi Hằng về, dì Thái nhịn bước tới xách tai .
“…… Anh buổi chiều đưa Tương Tương về, chúng đợi ở đây cả buổi, thế mà giỏi thật, đến tận giờ mới vác mặt về!” Dì Thái giận run , chỉ đống túi xách bày la liệt trong phòng khách, gắt: “Còn mua lắm đồ thế , định khuân cả cái trung tâm thương mại về nhà đấy ?”
Thôi Hằng: “Mẹ ơi, đau đau đau, nhẹ tay chút……”
Diệp Tương một bên, chút lúng túng: “Bác…… bác đừng trách hai, là tại cháu đấy ạ. Anh hai bảo mua quần áo cho cháu nên mới về muộn. Cháu xin , tất cả là của cháu.”
Nghe thấy giọng của cô, ánh mắt trong phòng khách đều đổ dồn về phía Diệp Tương.
“…… Oa,” một thanh niên nét mặt khá giống Thôi Hằng đột nhiên huýt sáo, với dì Thái: “Mẹ ơi, đôi mắt của em gái giống hệt hai kìa!”
Dì Thái Diệp Tương, ban đầu bà cũng gượng gạo, nhưng khi đôi mắt xinh của cô, trong lòng bà bỗng dâng lên một cảm giác gần gũi kỳ lạ, một ý nghĩ lóe lên: "A, con bé đúng là con gái ."
“Đứa trẻ ngoan.” Bà bước tới nắm lấy tay Diệp Tương, xúc động cảm thán: “Con trông giống bà ngoại con lắm……”
Thôi Hằng xoa cái tai đau điếng : “Chẳng đây cứ tiếc nuối vì đứa con gái nào thừa hưởng đôi mắt của bà ngoại, lãng phí gen của bà ? Đấy, Tương Tương chẳng là đó ?”