Trì Vãn định mở lời thì Thời Tiến giơ tay ngăn , vẻ mặt hiểu chuyện: “ hiểu! Chuyện tính phí riêng đúng ?”
Cậu thao tác cực nhanh, chuyển thêm cho Trì Vãn 100 tệ: “Tiền chuyển , gấp đôi luôn, giờ cô xem giúp !”
Trì Vãn: “…… định là chuyện để ông nội thấy thì vấn đề gì ?”
Cô hiệu cho Thời Tiến lưng.
Thời Tiến theo bản năng đầu , đập ngay mắt là gương mặt hớn hở và đầy vẻ hóng hớt của ông nội . Thời Tiến: “……”
Mặt đỏ bừng lên tận mang tai, dậm chân quát: “Ông nội! Sao ông lén cháu chuyện?”
Ông nội Thời vẻ mặt trêu chọc: “Ô hô, đỏ mặt kìa…… Ta ngay thích con bé nhà họ Lý mà. Từ hồi mẫu giáo trêu , cuống cuồng dỗ!”
“Chậc chậc, đúng là trò con nít!” Ông cụ thong thả cảm thán: “Thanh mai trúc mã , thật khiến ngưỡng mộ quá !”
Chỉ là giọng điệu đó thế nào cũng thấy thật đáng đòn.
Sắc mặt Thời Tiến càng đỏ hơn, như sắp nổ tung, gào lên: “…… Cái lão già , thật chẳng đắn gì cả, lén chuyện khác mà coi ? Ông ông nội kiểu gì thế?”
Ông nội Thời: “Ta cứ đấy, gì nào!”
Trong phút chốc, cả đại điện tràn ngập tiếng gào thét vì tức giận của Thời Tiến.
Chứng kiến cảnh , Trì Vãn chỉ thấy buồn . Còn về yêu cầu của Thời Tiến, liệu cô gái thích thích …… Trì Vãn khẽ mỉm .
Cô nghĩ, nếu Thời Tiến tỏ tình, chắc chắn sẽ nhận câu trả lời.
Chỉ là cuối cùng hai tu thành chính quả .
Trì Vãn nghĩ bấm đốt ngón tay tính thêm một quẻ.
……
Nụ mặt cô dần nhạt , sắc mặt trở nên khó coi vô cùng.
Thời Tiến ông nội trêu chọc đến mức đỏ mặt tía tai, uất ức thôi. Khi hậm hực ghế thì thấy Trì Vãn vẻ mặt ủ rũ, ánh mắt ngưng trọng như thể gặp chuyện gì vô cùng nghiêm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-205.html.]
Thời Tiến thắc mắc hỏi: “Cô Trì, cô vẻ mặt đó?”
Trì Vãn , trầm mặc một lát : “ gieo thêm một quẻ cho ……”
Thời Tiến mừng thầm, theo bản năng quanh quất, thấy ông nội ở đó mới hớn hở hỏi: “Kết quả thế nào ạ? Cái đó…… Đồng Hoan chút tình cảm nào với ?”
Chỉ cần một chút thôi cũng .
Ánh mắt lộ rõ ý tứ đó.
Trì Vãn thở dài một tiếng, khiến Thời Tiến căng thẳng, trong lòng dâng lên một dự cảm bất lành: “Chẳng lẽ…… đến một chút thích cô cũng ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn lắc đầu, vẻ mặt như sắp của , cô : “Ý chuyện đó. Điều là một chuyện khác. gieo quẻ cho và tính …… lâu nữa sẽ sát hại mà c.h.ế.t.”
Ánh mắt trong trẻo nhưng sâu thẳm của cô dừng Thời Tiến, khiến cảm thấy da đầu tê dại.
“…… Cô, cô đang đùa đấy ?” Thời Tiến thử thăm dò.
Trì Vãn lắc đầu: “ đùa. Kết quả gieo quẻ đúng là như …… cũng đừng quá buồn, thể cho một tin để vui lên chút.”
Cô : “Cô gái thích thực cũng thích . Chỉ cần tỏ tình, xác suất cô đồng ý gần như là một trăm phần trăm.”
Thời Tiến: “…… nên thấy vui ?”
Cậu gượng , nhưng nghĩ đến việc sắp c.h.ế.t thì chẳng tài nào vui nổi, tâm trạng vô cùng phức tạp.
“…… Cô sát hại? Vậy ai g.i.ế.c ?” Cậu truy vấn.
Trì Vãn thẳng thắn những gì tính : “Là một bạn cùng phòng ký túc xá với . Sau kỳ nghỉ lễ 1/5, khi trở trường, phòng sẽ đó g.i.ế.c c.h.ế.t!”
Thời Tiến nuốt nước bọt, trong đầu nhanh ch.óng lướt qua hình ảnh ba bạn cùng phòng, hồi tưởng tính cách của họ để tìm kẻ khả nghi nhất.
“…… Không thể nào,” lẩm bẩm, Trì Vãn, “Cô Trì, cô tính sai ? Ba bạn cùng phòng của tính tình đều , bốn đứa chơi với , thể chuyện ai đó g.i.ế.c .”
Trì Vãn đáp: “Nguyên nhân thì rõ, chỉ thể kết quả gieo quẻ là như thế.”