Trì Vãn dặn dò: “ tính bạn của sẽ gặp nạn 6 giờ chiều hai ngày tới. Đó là một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông và cô sẽ t.ử vong tại chỗ!”
“Nếu cứu cô , nhất là bảo cô đừng khỏi nhà ngày đó, hoặc ít nhất là tầm 6 giờ chiều đừng xuất hiện đường lộ! Anh rõ ?”
Phương Hòa Uẩn gật đầu: “ rõ !”
Nói xong, chạy biến. Thời Tiến ngơ ngác bóng lưng hoảng hốt của , thầm nghĩ: Này em, tin lời cô thật đấy ?
Nói là luôn ?
Trì Vãn sang Thời Tiến, hỏi: “Anh cũng xem bói ?”
Thời Tiến định , nhưng chớp mắt một cái, xuống: “ , cũng gieo một quẻ! Chỗ cô xem những gì?”
“Cái gì cũng xem .” Trì Vãn mỉm , giọng điệu đầy tự tin.
Cô chỉ tay mã QR đặt bàn: “Một quẻ 50 tệ, nhận tiền mặt hoặc Alipay! WeChat cũng .”
Thời Tiến: “…… Miếu Sơn Thần của các cô cũng bắt kịp thời đại quá nhỉ.”
Trì Vãn thản nhiên: “Thì cũng theo kịp trào lưu chứ, thế mới khách hành hương bỏ rơi.”
Thời Tiến bĩu môi, thanh toán 50 tệ.
“…… Khách nhân xem về chuyện gì?” Trì Vãn thái độ hỏi.
Thời Tiến do dự một chút, liếc Trì Vãn, quanh, đó đổi tư thế , mặt đỏ bừng, nhỏ giọng : “Vậy…… xem giúp chuyện nhân duyên !”
Trì Vãn thấy lấm lét, mặt đỏ tía tai, cứ như sắp chuyện gì xa lắm, ngờ cuối cùng chỉ là xem nhân duyên?
Cô bằng ánh mắt cạn lời, đáp: “Được thôi.”
Nhân duyên thì nhân duyên.
Trước cái hồi hộp của Thời Tiến, cô bấm đốt ngón tay một chút, ngẩng đầu lên, kinh ngạc đối phương.
Thời Tiến ngượng ngùng: “…… Sao cô chằm chằm thế?”
Trì Vãn "" một tiếng, : “Không gì, chỉ là ngờ là một ngây thơ đến thế……”
Cô lẩm bẩm cảm thán: “ là thể trông mặt mà bắt hình dong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-204.html.]
Thời Tiến xù lông: “Cái gì mà thể trông mặt mà bắt hình dong? Cô thế là ý gì?”
Trì Vãn với vẻ xin : “Xin nhé, chỉ là nhất thời cảm khái thôi. Vì vẻ ngoài của , cứ tưởng là kiểu hoa hòe hoa sói, ngờ là kiểu thầm yêu một cô gái từ hồi mẫu giáo đến tận bây giờ……”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thầm yêu một cô gái từ hồi mẫu giáo……
Mặt Thời Tiến đỏ rực lên ngay lập tức, ánh mắt đảo liên hồi, lắp bắp : “…… thầm yêu ai bao giờ?”
Nói xong, Trì Vãn, kinh ngạc hỏi khẽ: “Cô thật sự tính ?” Giọng điệu vô cùng ngạc nhiên và cũng nhỏ tiếng.
Trì Vãn , cũng nhỏ giọng đáp: “ tính đúng , chỉ thấy một cô bạn thanh mai trúc mã thầm yêu từ thời mẫu giáo, thích cô lắm!”
Thời Tiến bật dậy như lò xo, mặt đỏ như đ.í.t khỉ.
Ông nội Thời đang trò chuyện với ông nội Phương thấy cháu mặt mũi đỏ gay liền kinh ngạc hỏi: “…… Làm thế, mặt đỏ thế , sốt ?”
Thời Tiến: “…… Không gì ạ.”
Cậu ngượng ngùng mặt Trì Vãn, ánh mắt trêu chọc của cô, nhỏ giọng hỏi: “Vậy…… cô tính và cô cuối cùng thành đôi ?”
Trì Vãn ánh mắt mong chờ của , khóe miệng giật giật, trong lòng khỏi kinh ngạc. Sự nghi ngờ lúc của ? Cái vẻ mặt kẻ l.ừ.a đ.ả.o lúc nãy ?
chỉ mới một câu mà tin sái cổ thế ?
Anh tin nhanh quá đấy.
Thấy cô im lặng hồi lâu, Thời Tiến hiểu lầm, tim thắt , thất vọng hỏi: “…… Chẳng lẽ, chẳng lẽ cô cuối cùng vẫn thích ?”
Trì Vãn: “…… Anh còn tỏ tình với , mà thích ?”
Thời Tiến mừng rỡ: “Cái cô cũng tính luôn?”
Rồi ngượng nghịu: “Thì tại dám mà. Hai đứa lớn lên bên từ nhỏ, là bạn của , nếu tỏ tình mà cô đồng ý thì đến bạn cũng chẳng nữa.”
Nói xong, đầu gục xuống như một chú ch.ó lớn đang ủ rũ.
nhanh đó, vực dậy tinh thần, mắt sáng lên Trì Vãn: “Hay là cô tính giúp xem cô chút tình cảm nào với , xác suất tỏ tình thành công là bao nhiêu?”