Nhìn Thôi Mẫn, Trì Vãn bất giác nghĩ đến Diệp Tương đang vất vả trong căn phòng ngủ . Hai họ giống như hai khu nhà ngăn cách bởi con đường cái : một bên cũ kỹ chật hẹp, một bên hào nhoáng sang trọng, quả thực là một trời một vực. Nàng chợt tự hỏi, nuôi của Diệp Tương bao nhiêu bên khung cửa sổ , sang phía đối diện với vẻ đắc ý? Lúc đó, bà từng nghĩ đến Diệp Tương – đứa trẻ vì bà mà giam cầm trong cuộc đời khốn khó ?
Trì Vãn thầm nghĩ: “Thật là đáng ghê tởm...”
Đột nhiên, từ trong phòng ngủ vọng tiếng quát tháo gay gắt: “... Tao thấy mày đủ lông đủ cánh nên coi bà già gì nữa đúng ? Sao, mày định bỏ mặc tao luôn ?” Kèm theo tiếng mắng c.h.ử.i là tiếng chậu nhựa ném xuống đất loảng xoảng. Trì Vãn do dự một lát quyết định bước gần.
Tiếng quát tháo càng lúc càng lớn, xen lẫn tiếng giải thích nhỏ nhẹ đầy nhẫn nhịn của Diệp Tương, nhưng át bởi giọng chanh chua của cô. Cửa phòng ngủ đóng kín, Trì Vãn bên ngoài thể thấy rõ cảnh tượng bên trong. Căn phòng kê một chiếc giường lớn chiếm gần hết diện tích, phần còn chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh.
Diệp Tương bên giường, cúi đầu cam chịu. Dưới chân cô là một chậu nước đổ và một chiếc bình thủy mở nắp. Trên giường, một phụ nữ trung niên đang dựa lưng thành giường, ngừng mắng nhiếc Diệp Tương. Trì Vãn đoán đó chính là nuôi của Diệp Tương. Bà trông già hơn tuổi thật nhiều, tóc bạc nửa đầu, da mặt chảy xệ, đôi mắt vẩn đục đầy vẻ u ám. Có lẽ thời trẻ bà cũng chút nhan sắc, nhưng giờ đây chỉ còn sự cay nghiệt và âm trầm. Đặc biệt là đối với Diệp Tương, sự cay nghiệt đó càng lộ rõ.
“... Có mày thấy phiền khi chăm sóc tao ? Lại còn dám trưng cái bộ mặt đó cho tao xem ? Mày quên mất ai là nuôi mày khôn lớn bằng từng ?”
“Còn mợ mày nữa, lúc họ đối xử với mày thế nào? Diệp Tương Diệp Tương, mày đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa mà!”
Diệp Tương nhỏ giọng giải thích: “Con ý đó, nhưng chuyện bảo con đưa tiền cho họ lấy vợ, con thực sự . Tiền thuê nhà mỗi tháng mất 3000 tệ , còn tiền ăn uống, tiền t.h.u.ố.c men của nữa...”
Mẹ Diệp gào lên cắt lời: “Cái gì mà tiền, tao thấy mày chỉ là đưa thôi!”
Diệp Tương mím môi, kiên quyết: “Chuyện khác con thể , nhưng chuyện tiền nong thì con thực sự chịu c.h.ế.t!”
“Chát!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-194.html.]
Mẹ Diệp rướn tới, giáng một cái tát nảy lửa mặt Diệp Tương, miệng ngừng c.h.ử.i rủa: “Biết mày là hạng ăn cháo đá bát thế , hồi đó tao dìm c.h.ế.t mày cho rảnh nợ !”
“A...”
Từ cửa phòng bỗng vang lên một tiếng nhạt. Vẻ hung dữ mặt Diệp bỗng khựng , bà cửa và thấy một cô gái trẻ xinh đang đó.
“Cô là ai?” Bà lập tức gặng hỏi.
Trì Vãn đẩy hẳn cửa bước , thản nhiên : “Nếu hồi đó bà dìm c.h.ế.t Diệp Tương thật, thì bây giờ lấy ai chăm sóc cho một liệt giường như bà? Chẳng lẽ bà trông chờ gã họ mà bà nhắc tới ?” Nàng khẽ mỉa: “Bà nghĩ gã đó thể chăm lo cho bà như Diệp Tương bây giờ ?” Nàng chẳng gã họ là ai, nhưng loại đòi tiền em họ để lấy vợ thì chắc chắn chẳng gì. Để gã đó chăm sóc bệnh liệt giường thì đúng là chuyện hão huyền.
Mẹ Diệp giận dữ: “Liên quan gì đến cô?”
Diệp Tương đang cúi đầu im lặng bỗng ngẩng lên. Thấy Trì Vãn, cô thoáng hiện vẻ bối rối và tủi hổ, vội mặt để tránh nàng thấy dấu bàn tay đỏ ửng má. “... Sao bạn đây,” cô gượng , giọng đầy vẻ miễn cưỡng: “Mình lo xong ngay đây, bạn ngoài đợi một lát nhé.”
Trì Vãn đáp: “Nếu , bạn đang bắt nạt thế ?” Nàng liếc phụ nữ đang giường, ánh mắt sắc lạnh khiến Diệp rùng , bất giác quát: “Chuyện nhà mướn ngoài xen ! Cô ngoài ngay!”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn bình thản: “Chỉ vì bà liệt mà Diệp Tương bỏ học, gánh vác cả gia đình khi đầy tuổi trưởng thành. Đi cả ngày vất vả, về nhà cơm bưng nước rót, lau rửa cho bà. Bà thử tự hỏi lòng xem, cô đối xử với bà như thế còn đủ ? Ngay cả con đẻ cũng chắc đến thế... Bà còn thế nào nữa?”