“... Vậy bạn học ?” Trì Vãn hỏi.
Diệp Tương ngẩn ngước nàng. Thấy trong mắt Trì Vãn hề sự mỉa mai, cô mới khẽ thở phào. “Muốn chứ, dĩ nhiên là .” Cô hào hứng kể: “Bạn , hồi học học giỏi lắm, lúc nào cũng trong top 10 của khối. Hồi xin nghỉ học, thầy cô còn đến tận nhà khuyên nhủ mãi...” Đang hào hứng bỗng cô xìu xuống, ánh mắt đượm vẻ buồn bã: “Chỉ là phụ lòng mong mỏi của thầy cô...”
Trì Vãn tiếp tục hỏi: “Vậy ngoài việc học, bạn còn ước mơ gì khác ? Ví dụ như vẽ tranh, ca hát... À đúng , bạn bảo bạn nướng bánh quy ngon, chắc là bạn thích nấu nướng lắm nhỉ?”
Diệp Tương thẹn thùng đáp: “Mình chỉ thích mấy đồ ngọt thôi, như bánh quy, bánh kem nhỏ . Mình thích mùi thơm của đồ ngọt lắm, ngửi là thấy hạnh phúc ...” Cô kể về ước mơ của , đôi mắt lấp lánh niềm tin: “Mình sẽ cố gắng lụng tiết kiệm, khi nào đủ tiền sẽ mở một tiệm bánh nhỏ, chuyên bán bánh quy và bánh kem!”
Trì Vãn khích lệ: “Mình tin là ước mơ của bạn chắc chắn sẽ thành hiện thực.”
Diệp Tương cảm động nhưng cũng ngại, lẩm bẩm: “Mình chỉ thôi, chẳng bao giờ mới đủ tiền mở tiệm nữa... Hiện giờ chẳng đồng tiền tiết kiệm nào.”
Nhắc đến thực tế, lòng chùng xuống. Hai chuyện nên thời gian trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc về đến nhà Diệp Tương. Trì Vãn cứ ngỡ nhà cô sẽ ở một khu phố cũ kỹ xuống cấp, nhưng thật bất ngờ, căn nhà ngay khu vực trung tâm thành phố, một vị trí vô cùng đắc địa.
“... Đây là căn nhà thuê.” Diệp Tương ái ngại khi mở cửa: “Hơi nhỏ một chút nhưng chỉ với nên cũng đủ ở.”
Cánh cửa mở , hiện mắt Trì Vãn là một căn hộ gồm một phòng khách nhỏ, một phòng ngủ và một phòng vệ sinh. như Diệp Tương , căn nhà nhỏ, phòng khách thông với gian bếp tí hon, nhà vệ sinh cũng chỉ đủ một xoay xở. đây là thành phố B, một nơi nhỏ bé thế một tháng cũng tốn tới 3000 tệ tiền thuê.
Diệp Tương nhảy lò cò trong, kéo ghế mời Trì Vãn: “... Bạn !”
lúc , từ căn phòng duy nhất – cũng chính là phòng ngủ – vọng tiếng gọi yếu ớt: “Diệp Tương, con về đấy ? Con đang chuyện với ai thế?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-193.html.]
Diệp Tương đầu đáp: “Vâng , con đây... Con đang chuyện với bạn ạ.”
Mẹ Diệp cao giọng: “Bạn con á?”
Diệp Tương trả lời: “Vâng, hôm nay chút việc nên con về muộn, là bạn đưa con về ạ. Mẹ đợi một lát, con giúp ngay đây...” Nói đoạn, cô mỉm cáo với Trì Vãn, rót cho nàng một ly nước: “Bạn đợi một lát nhé, giúp vệ sinh một chút nướng bánh cho bạn ăn ngay.”
“Bánh quy ngon thật mà, hồi học các bạn còn mua của suốt đấy! Chắc chắn bạn sẽ thích.”
Trì Vãn mỉm : “Bạn thế nôn nóng nếm thử quá đây...” Nàng khẽ hất cằm ý bảo Diệp Tương cứ tự nhiên: “Bạn cứ lo cho bác , tự nhiên mà. Lo xong sớm thì mới thời gian nướng bánh chứ, đúng ?”
Diệp Tương ngại ngùng nhảy lò cò phòng ngủ. Cô khép hờ cửa, bên trong vọng tiếng trò chuyện rì rầm nhưng rõ lắm. Trì Vãn cũng ý định lén, nàng uống cạn ly nước dậy quan sát căn phòng chật chội, đó bước gần cửa sổ. Cánh cửa sổ phòng khách mở hé, tiếng xe cộ ồn ã từ đường phố vọng . Tiết trời cuối đông vẫn còn khá lạnh, những cơn gió luồn qua khe cửa khiến thấy lạnh thấu xương.
Phía đối diện đường cái là một khu dân cư cao cấp. So với khu nhà của Diệp Tương thì nơi đó trông thật xa hoa và lộng lẫy. Chỉ riêng cái cổng chào cũng đủ toát lên vẻ giàu sang, đội ngũ bảo vệ trông tinh nhuệ, rõ ràng nơi bình thường thể .
Đột nhiên, từ khu dân cư đối diện bước , Trì Vãn theo dáng đó khẽ thốt lên: “Ơ?” Sao là cô ? Vẻ mặt Trì Vãn bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Cũng chẳng trách Trì Vãn kinh ngạc đến thế, bởi bước từ khu dân cư chính là Thôi Mẫn. Có vẻ cô hẹn chơi với bạn, chạy nhập hội với một nhóm nam thanh nữ tú đang chờ sẵn ở cổng, ai nấy đều trông hào hứng. Có thể thấy trong nhóm , Thôi Mẫn là nắm quyền chủ động. Cô giữa đám đông, ngẩng cao đầu, toát vẻ kiêu kỳ của một tiểu thư nuông chiều từ bé, phong thái ung dung rạng rỡ của một từng lo toan chuyện cơm áo gạo tiền.