“Mẹ Thôi Hằng kìa!” Thôi Mẫn tức giận dậm chân: “Con thấy cứ ngứa mắt với con thế nào , về tìm chuyện gây sự.”
Bà Thái vỗ về: “Đừng chấp hai con gì!”
Thôi Hằng bước nhanh lên lầu, phòng phịch xuống ghế, đưa tay day day thái dương, thở hắt một dài. “Thôi Hằng, bình tĩnh , hiện giờ vẫn chứng cứ gì chứng minh Thôi Mẫn em gái cả!” Cậu lầm bầm: “Những gì Thẩm Lăng Tiêu cũng chỉ là lời từ một phía, mày bằng chứng mới chuyện !”
Tự trấn an vài , Thôi Hằng mới dần lấy bình tĩnh. Lúc nhớ phản ứng bất thường của Thôi Mẫn . Tại cô sợ hãi như ? Chẳng lẽ... cô sớm nhà họ Thôi, nên khi mới chột ? Ánh mắt Thôi Hằng lạnh lẽo hơn. Hy vọng suy đoán của là sai, nếu Thôi Mẫn thực sự chuyện thì sẽ nhận cô em gái bằng một con mắt khác.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thực chuyện ngay từ đầu nhiều điểm kỳ lạ. Tạm gác chuyện ruột Thôi Mẫn tráo đổi hai đứa trẻ, thì Thôi Mẫn lớn lên trong nhà, bao nhiêu kiểm tra sức khỏe, nhóm m.á.u của cô vẫn trùng khớp với trong nhà.
... Quả nhiên vẫn xét nghiệm ADN mới chắc chắn . Thôi Hằng quyết định trong lòng.
Tạm thời bàn đến việc Thôi Hằng định gì, vì chuyện thể điều tra xong trong một sớm một chiều. Thế nhưng về phía Trì Vãn, thật tình cờ nàng gặp cô gái ở siêu thị – tức là Diệp Tương, em gái thật sự của Thôi Hằng. Có thể duyên phận quả là một điều kỳ diệu.
Khi gặp Diệp Tương, cô đang ôm chân bệt đất, ánh mắt đầy vẻ lo lắng quanh. Trì Vãn suy nghĩ một lát tiến gần, xổm xuống hỏi thăm: “Chào bạn, bạn thế? Có chỗ nào ?”
Diệp Tương nàng bằng đôi mắt đỏ hoe, đáp: “Mình một chiếc xe điện quẹt trúng, hình như trẹo chân ...”
Trì Vãn : “Để xem cho.” Nàng nhẹ nhàng chạm mắt cá chân của Diệp Tương, khiến cô khẽ xuýt xoa vì đau. Kiểm tra sơ bộ xong, Trì Vãn : “Có lẽ bong gân , chắc ảnh hưởng đến xương , nhất nên đến bệnh viện kiểm tra. Nào, để đỡ bạn dậy.”
Nàng đỡ Diệp Tương lên, cô vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn bạn nhiều lắm.”
Trì Vãn mỉm : “Không gì , để đưa bạn đến bệnh viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-192.html.]
Diệp Tương ngại ngùng: “Thế phiền bạn quá ...”
Trì Vãn đáp: “Dù giờ cũng đang rảnh, đưa bạn một lát cũng chẳng .”
Diệp Tương Trì Vãn đầy cảm kích. Lúc cô quả thực thể từ chối, vì cái chân đau khiến việc vô cùng khó khăn, một xoay xở đến bệnh viện quả là quá sức. Vì thế, cô chỉ còn liên tục lời cảm ơn.
...
Nửa tiếng , hai mặt tại bệnh viện. Sau hơn một tiếng các xét nghiệm và chụp phim, kết quả cuối cùng khá khả quan: chân của Diệp Tương gặp vấn đề gì nghiêm trọng. Bác sĩ kê cho cô một ít t.h.u.ố.c xoa bóp và t.h.u.ố.c uống dặn về nhà nghỉ ngơi. Đã giúp thì giúp cho trót, Trì Vãn quyết định đưa cô về tận nhà.
Diệp Tương càng thêm bối rối cảm ơn thế nào cho , cuối cùng cô : “... Mình nướng bánh quy ngon lắm, lát nữa về đến nhà sẽ nướng cho bạn ăn nhé!”
Trì Vãn mỉm đồng ý: “Được chứ, nhất định nếm thử .”
Thấy Trì Vãn nhận lời, Diệp Tương như trút bỏ gánh nặng vì tìm cách để đáp lễ, tinh thần cô phấn chấn hẳn lên, trò chuyện với Trì Vãn cũng tự nhiên hơn nhiều. Hai trao đổi tên tuổi, qua cuộc trò chuyện, Trì Vãn thêm về cảnh của Diệp Tương: cha mất sớm, t.a.i n.ạ.n xe dẫn đến liệt giường. Còn bản Diệp Tương năm nay 18 tuổi, vì cảnh gia đình khó khăn nên cô nghỉ học từ năm lớp 11 để kiếm tiền.
Kể xong, cô chút ngượng ngùng Trì Vãn: “... Xin nhé, cứ kể cho bạn mấy chuyện vui . Chẳng hiểu hết nữa, bình thường ít khi kể chuyện nhà với lạ lắm.”
Cô gái trẻ đang ở tuổi nhạy cảm, việc kể lể gia cảnh khó khăn chẳng khác nào đang bán t.h.ả.m, lòng tự trọng cho phép cô dễ dàng mở lời. Diệp Tương cũng chẳng hiểu vì khi ở bên Trì Vãn, cô thấy tin tưởng và thoải mái đến thế. Giờ đây cô thấy lo lắng, dám thẳng mắt Trì Vãn vì sợ bắt gặp ánh mắt ái ngại khinh thường.