Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:40:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhắc mới nhớ, hai con giống hệt bà ngoại, bà ngoại con thời trẻ là đại mỹ nhân, đôi mắt vô cùng. Đáng tiếc bốn em các con chỉ nó thừa hưởng đôi mắt đó... Haiz, là con trai!”

 

Bà Thái cảm thán, lòng đầy tâm sự: “Con nghĩ xem, đôi mắt mà ở mặt con gái thì bao nhiêu. Hồi cứ tiếc nuối vì đôi mắt giống bà ngoại, nên lúc m.a.n.g t.h.a.i Mẫn Mẫn, ngày nào cũng cầu nguyện cho con xinh giống bà...” Chỉ tiếc là như ý nguyện. Bà Thái thở dài, giọng đầy vẻ nuối tiếc. Đôi mắt thế mọc mặt thằng con trai thứ hai, khiến gương mặt vốn tuấn tú của nó thêm phần đa tình, càng giống con gái hơn.

 

Nghe , tim Thôi Hằng bỗng đập lệch một nhịp, trong đầu tự chủ mà hiện lên một đôi mắt khác, vô cùng giống nhưng mang một cảm giác khác biệt. Cậu im lặng, tâm trạng cực kỳ phức tạp. Nếu lời Thẩm Lăng Tiêu là thật, thì tâm nguyện của thực sớm thành hiện thực, chỉ điều xảy một sự cố ngoài ý .

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

“... Ai cũng bảo em giống cả mà.” Thôi Mẫn thuận miệng , chẳng thèm để tâm đến cuộc trò chuyện giữa trai. Với cô , chiếc váy mới quan trọng hơn nhiều. Lấy thêm một chiếc váy khác từ trong hộp , cô hào hứng hỏi: “Mẹ, bộ thế nào? Mẹ thấy bộ với bộ nãy, bộ nào hơn?”

 

Bà Thái dĩ nhiên là hết lời khen ngợi: “Mẹ thấy bộ nào cũng ! Mẫn Mẫn nhà mặc gì mà chẳng xinh.”

 

Thôi Hằng dáng vẻ nũng nịu của Thôi Mẫn, trong đầu hiện lên hình ảnh cô gái vất vả mời khách uống sữa chua, lòng bỗng dấy lên một nỗi xót xa khó tả. Nếu đó thực sự là em gái ruột của ... Nghĩ đến đây, bỗng thấy bực bội vô cớ, Thôi Mẫn thế nào cũng thấy mắt.

 

“Một ngày ngoài mua sắm, dạo phố thì em việc gì chính đáng để ?” Thôi Hằng đột ngột lên tiếng gay gắt: “Anh nhớ lầm thì em đang học lớp mười hai nhỉ? Năm nay thi đại học , cứ cái đà thì em định thi trường nào?”

 

Thôi Mẫn ngơ ngác , vài giây mới nổi giận: “Thôi Hằng, bệnh ? Tự nhiên nổi cáu với em gì?”

 

Thôi Hằng lạnh: “Anh sai câu nào ? Em xem, thi em bao nhiêu điểm!”

 

Nhắc đến thành tích học tập, ánh mắt Thôi Mẫn bắt đầu né tránh, ấp úng: “... Em, ... em bài ...” Cô cầu cứu bà Thái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-191.html.]

Bà Thái lập tức bênh vực: “A Hằng , Mẫn Mẫn nó cũng...”

 

“Mẹ!” Thôi Hằng ngắt lời: “Mẹ định cứ nuông chiều em mãi thế ? Những chuyện khác con , nhưng chuyện học hành thể mặc kệ như ? Con thực sự nghi ngờ với cái học lực em đỗ nổi đại học nữa.”

 

“Cũng lạ thật đấy.” Cậu đ.á.n.h giá Thôi Mẫn từ xuống . Không do tâm lý , nhưng càng càng thấy cô gái chẳng giống nhà họ Thôi chút nào: “Nhà ai cũng giỏi giang, từ cả đến con và Thôi Tường, ai cũng thành tích . Duy chỉ em là học hành bết bát, lúc nào cũng đội sổ.”

 

Trước ánh mắt phẫn nộ của Thôi Mẫn, buông một câu xanh rờn: “Có khi em chẳng nhà họ Thôi cũng nên.”

 

Nghe câu , cả Thôi Mẫn và bà Thái đều sững sờ. Chỉ điều, ngoài sự ngỡ ngàng, trong mắt Thôi Mẫn còn thoáng qua một cảm xúc khác, đó là... sự hoảng loạn.

 

Hoảng loạn? Tại hoảng loạn? Thôi Hằng nảy sinh nghi hoặc, nheo mắt kỹ. kịp suy nghĩ thêm, bà Thái đưa tay đ.á.n.h nhẹ vai hai cái.

 

“... Con ăn hàm hồ gì thế?” Bà Thái mắng yêu: “Có ai em gái như thế ? Con cũng sức khỏe Mẫn Mẫn từ nhỏ , bác sĩ dặn việc quá sức mà.” Bà vuốt tóc Thôi Mẫn, đầy vẻ từ ái: “Không đỗ đại học thì thôi, du học, với bố nuôi con cả đời.”

 

Thôi Mẫn cảm động ôm lấy bà Thái: “Mẹ là nhất! Con yêu nhất!”

 

Thôi Hằng bên cạnh: “... À, xem hai mới là một nhà, con là ngoài. Được thôi, ngoài đây!” Nói xong, thẳng lên lầu.

 

 

 

 

Loading...