Nghĩ đến cảnh Thư Khâu lủi thủi một đón Tết, Thẩm Lăng Tiêu kìm mà tưởng tượng dáng vẻ thê lương cô độc của bạn , lòng càng thêm tự trách.
Ôi, thật đáng trách mà!!!
...
Thẩm Lăng Di theo bóng lưng Thẩm Lăng Tiêu, sang giải thích với Trì Vãn: “Thư Khâu là bạn của Lăng Tiêu. Trong vụ bắt cóc , bố cũng tham gia và hiện cảnh sát bắt. Nhà bây giờ chỉ còn thôi.”
Còn về già trong nhà họ Thư thì qua đời từ lâu. Lúc sinh thời họ đối xử với Thư Khâu cũng chẳng , việc duy nhất họ lẽ là để căn hộ hiện tại cho tên. Trước đây nhà họ Thư sống ở khu .
Trì Vãn : “ Lăng Tiêu kể qua chuyện nhà họ Thư...” Nên nàng cũng về Thư Khâu.
Nhớ năm đó vụ bắt cóc gây chấn động dư luận, khi hung thủ bắt, mất một thời gian dài tin tức mới lắng xuống. Nhờ Thẩm Lăng Tiêu mà Trì Vãn ít chuyện hậu trường, trong đó cả Thư Khâu . Nào là Thư Khâu suýt bố ruột bóp c.h.ế.t, nào là tinh thần định, chuyện Hồ Lăng Duy gặp Thư Khâu là mắng c.h.ử.i thậm tệ...
Hồi đó Trì Vãn suýt chút nữa chặn Thẩm Lăng Tiêu vì lải nhải quá nhiều. Và giờ đây, nàng cuối cùng cũng sắp gặp trực tiếp Thư Khâu.
Ánh Trăng Dẫn Lối
...
Cùng lúc đó, tại nhà họ Thư.
Tình cảnh của Thư Khâu lúc quả thật khác mấy so với tưởng tượng của Thẩm Lăng Tiêu. Trong nhà chỉ , dù náo nhiệt cũng nổi, căn nhà rộng lớn nên càng thêm lạnh lẽo.
Thư Khâu tự xuống bếp, mua một cân sườn về hầm. dù bếp lò đỏ lửa thì cái khí quạnh quẽ trong nhà vẫn hề vơi bớt. Khi khuấy nồi canh sườn ngô, miếng sườn trong muôi, nước mắt Thư Khâu kìm mà rơi lã chã.
Cậu đưa tay lau mắt, hốc mắt đỏ hoe lẩm bẩm: “... Thật vô dụng.”
lúc , tai khẽ động, trong cơn mơ hồ dường như thấy tiếng của Thẩm Lăng Tiêu.
“Mình ảo giác ?” Cậu thầm nghĩ, giờ nhà họ Thẩm chắc đang quây quần ăn cơm tất niên, Thẩm Lăng Tiêu thể đến đây ?
dù nghĩ thế, tai vẫn bất giác dựng lên, cố gắng bắt lấy âm thanh trong khí. Không vì quá mong chờ , mà dường như thực sự thấy tiếng gọi của Thẩm Lăng Tiêu.
“... Thư Khâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-185.html.]
“Thư Khâu ơi!”
“Thư Khâu, tớ đến rủ ăn Tết đây!”
Tiếng gọi liên hồi vọng tai, chiếc muôi trong tay Thư Khâu rơi đ.á.n.h cạnh nồi, đột ngột lao cửa.
Khi chạy đến cổng, thấy Thẩm Lăng Tiêu đang cánh cổng sắt nhe răng với , Thư Khâu cả sững tại chỗ.
“Thư Khâu, tớ đến đón ăn Tết đây!” Thẩm Lăng Tiêu rạng rỡ, nụ vô cùng xán lạn. Cậu đưa lời mời: “Thư Khâu, sang nhà tớ ăn Tết !”
Tuy là Tết, nhưng nhà họ Thư chẳng lấy một chút khí vui tươi. Những nhà khác đèn hoa rực rỡ, chỉ riêng nhà họ Thư là chìm trong bóng tối u uất. Giây phút , Thẩm Lăng Tiêu cảm thấy vô cùng may mắn vì quyết định đến đón bạn của .
Thư Khâu ngẩn ngơ: “... Cậu, đến đây?”
Cậu mở cổng , hỏi: “Cậu ở nhà ăn Tết ?”
Thẩm Lăng Tiêu đáp: “Tất nhiên là chứ, tớ đến để lôi qua nhà tớ ăn Tết đây .”
Thư Khâu ngập ngừng từ chối: “Thôi, Tết nhất thế , tớ sang phiền nhà tiện lắm...”
Thẩm Lăng Tiêu xua tay: “Cậu còn khách sáo với tớ ? Yên tâm , bố tớ năm nay nhà, họ đang vi vu ở nước ngoài vui lắm. Năm nay đón Tết chỉ tớ, trai tớ, chú Chu với một bạn của bọn tớ nữa thôi! Giờ thêm là !”
“Chú dì Tết về ?” Thư Khâu thắc mắc.
Thẩm Lăng Tiêu tặc lưỡi: “Không về, họ chơi quên trời đất ở bển , quên luôn cả em tớ... Thôi, đừng đây buôn chuyện nữa, trông như hai thằng ngốc , ngoài lạnh c.h.ế.t .”
Cậu giậm giậm chân: “Anh tớ đang đợi ở nhà đấy, về nhanh là cơm nguội hết bây giờ.”
Nói xong, chẳng đợi Thư Khâu kịp từ chối thêm, thiết khoác vai bạn lôi : “Đi thôi, thôi!”
Thư Khâu vội kêu lên: “Đợi ! Tớ còn nồi canh đang hầm bếp... Tớ mà thì nồi canh tính , để mai uống ?”