Nếu nhanh thêm hai bước nữa thì đống đồ đó rơi trúng . Nhân viên siêu thị sợ tái mặt, cuống quýt chạy xin .
Thẩm Lăng Tiêu xoa cằm, cảm thán với Trì Vãn: " phát hiện từ khi cô đến nhà , vận khí của cả lên hẳn nhé. Nếu là , đống đồ đó chắc chắn rơi trúng đầu ."
Cậu khẳng định chắc nịch.
Nghe , Thẩm Lăng Di chỉ im lặng: "..."
Nhân viên siêu thị: "..."
Bánh Bánh bay bên cạnh, đắc ý: "Chứ còn gì nữa, Trì Vãn là Sơn Thần, là vận may lớn nhất thế gian . Cái gã Thẩm Lăng Di đen đủi ở cạnh cô nên mới hưởng sái chút vận may đấy."
Trong mắt Bánh Bánh, Thẩm Lăng Di giờ dán nhãn "Thẩm Lăng Di đen đủi".
Vì nghĩ do đen đủi nên Thẩm Lăng Di hề trách mắng nhân viên. lúc , một tiếng hét ch.ói tai vang lên: "... Cô cái gì thế hả?! Quần áo của !"
Thẩm Lăng Tiêu vểnh tai lên: "Tiếng giống Thôi Mẫn thế nhỉ?"
Mắt sáng rực, hào hứng rủ Trì Vãn và trai: "Đi , qua xem chuyện gì, chắc Thôi Mẫn đang gây sự ."
Nói xong, lén lút chạy xem náo nhiệt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thẩm Lăng Di thở dài, cùng Trì Vãn theo.
Đi qua hai dãy kệ hàng, họ thấy con dì Thái. Thôi Mẫn đang đùng đùng nổi giận, chiếc váy sang trọng dính một mảng sữa chua màu trắng sữa.
Đứng mặt cô là một cô gái mảnh khảnh mặc tạp dề dòng chữ "Sữa chua Hảo Hảo", chắc là nhân viên tiếp thị.
Cô gái trẻ cúi gập , liên tục xin : "Khách hàng, thực sự xin ... cố ý bẩn váy của cô, là cô cởi để giặt sạch giúp cô nhé?"
"Giặt sạch?"
Thôi Mẫn gắt lên, "Cô chiếc váy bao nhiêu tiền ? Hàng cao cấp của đại sư Elson nước D đấy, một chiếc mười lăm vạn tệ, cô định giặt thế nào hả?"
Nghe đến giá tiền, cô gái trẻ càng thêm hoảng hốt, chỉ cúi đầu: " thực sự xin ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-181.html.]
Dì Thái khuyên nhủ con gái: "Thôi mà Mẫn Mẫn... đừng giận nữa, con bé cũng cố ý. Vừa nãy đông quá, nó đứa trẻ đẩy trúng nên mới sữa chua b.ắ.n con..."
Thôi Mẫn ấm ức: " xem chiếc váy của con thành thế , đây là chiếc váy con thích nhất đấy!"
Dì Thái dỗ dành: "Không , về đặt cho con chiếc khác, , hai chiếc luôn! Mẫn Mẫn của chịu thiệt thòi , bù đắp hai chiếc mới đúng chứ?"
Thôi Mẫn mới nín mỉm , nũng nịu: "Mẹ là với con nhất!"
Dì Thái con bằng ánh mắt hiền từ: "Con là con gái , với con thì với ai?"
Cảnh tượng hiền con thảo rơi mắt cô gái trẻ, khiến cô khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ xen lẫn chạnh lòng – giá như cũng đối xử với như thế thì mấy.
Bỗng nhiên dì Thái về phía , cô gái giật vội cúi đầu: "Dì ơi, cháu xin , cháu thực sự cố ý... Dì cháu bồi thường thế nào cứ , cháu nhất định sẽ cố gắng!"
Dì Thái ôn tồn: "Không , dì cháu cố ý nên sẽ bắt cháu bồi thường."
Thôi Mẫn cô gái với vẻ kiêu ngạo, dù cả hai cao ngang nhưng cảm giác Thôi Mẫn đang xuống đối phương từ cao.
"Hừ, nể mặt mới truy cứu đấy. Sau việc thì cẩn thận , ai cũng dễ tính như ."
Cô gái trẻ mừng rỡ gật đầu: "Quý khách yên tâm, sẽ chú ý hơn... thực sự cảm ơn các quý khách!"
Dì Thái mỉm : "Cháu đừng căng thẳng quá..."
Rồi bà với quản lý siêu thị chạy đến: "Mọi cũng đừng trách phạt cô bé , đừng trừ lương nhé, chỉ là sự cố thôi."
Quản lý gật đầu: "Bà cứ yên tâm, bà thì chúng sẽ phạt cô ."
Thôi Mẫn kéo tay dì Thái , lẩm bẩm: "Mẹ, với cô thế? Còn lo cô phạt nữa... Người ngoài còn tưởng cô mới là con gái !"
Dì Thái lườm con: "Con linh tinh gì thế. Mẹ chỉ thấy cô bé đó trông quen quen, hình như gặp ở ... Tuy cô bé bẩn váy con nhưng xin thành khẩn, con đừng giận nữa."
Thôi Mẫn hừ hừ: "Con quan tâm, chỉ thương con thôi."