Ba bước siêu thị.
Sắp đến Tết nên siêu thị đông nghịt , chen chân lọt.
Họ dạo, Thẩm Lăng Di đẩy xe, Trì Vãn và Thẩm Lăng Tiêu là lực lượng mua sắm chính, thấy gì thích là ném xe.
Câu đối, chữ Phúc, đủ loại hoa giấy đỏ rực rỡ...
Chẳng mấy chốc chiếc xe đầy ắp, dù cảm giác như chẳng mua gì nhiều. là một ẩn lời giải.
"Ơ?" Bỗng một tiếng kêu ngạc nhiên vang lên, một phụ nữ trung niên sang trọng, trang sức đầy bước nhanh về phía ba .
Bà mỉm hai em: "Lăng Di, Lăng Tiêu, hai đứa cũng sắm Tết ? , ba hai đứa du lịch về ?"
Giọng điệu của bà vô cùng thiết.
Thẩm Lăng Di lịch sự gật đầu: "Dì Thái..."
Rồi mới trả lời: "Ba cháu vẫn về ạ, năm nay hai định ăn Tết ở bên đó luôn."
Dì Thái : "Xem ba hai đứa chơi vui đến mức quên cả lối về . cũng tại Lăng Di giỏi giang quá mà, nên ba cháu mới yên tâm giao công ty cho cháu. Chẳng thằng Thôi Hành nhà dì bao giờ mới đáng tin cậy như cháu nữa..."
Thẩm Lăng Di khiêm tốn: "Là dì và chú khắt khe với Thôi Hành quá thôi. Cháu giành dự án ở phía Đông thành phố, ai mà chẳng khen lợi hại ạ?"
Nghe , dì Thái sướng rơn, khép miệng nhưng vẫn khách sáo: "Đâu , nó còn kém cháu xa lắm..."
lúc , một giọng trong trẻo, hoạt bát vang lên: "Mẹ ơi?"
Một cô gái xinh xắn lao đến khoác tay dì Thái, nũng nịu: "Mẹ đây chuyện với ai thế? Ơ, Lăng Di, Lăng Tiêu, là hai ạ!"
Ánh mắt cô lướt qua Trì Vãn nhưng chẳng ý định chào hỏi, vẻ mặt kiêu kỳ đắc ý, trông đúng chuẩn một nàng công chúa nhỏ kiêu ngạo.
Thẩm Lăng Di gật đầu: "Thôi Mẫn."
Thẩm Lăng Tiêu thì thiện hơn chút: "Thôi Mẫn đấy ! Qua năm mới gọi hai cô ngoài chơi nhé."
Nhà họ Thôi bốn em, Thôi Mẫn là út, ba trai. Thẩm Lăng Tiêu khá với hai cô , vì cả hai đều là những tay chơi tiếng, hợp cạ.
Thôi Mẫn rõ ràng mấy thiện cảm với Thẩm Lăng Tiêu, cô nhăn mũi vẻ ghét bỏ: "Anh Lăng Tiêu, đừng hư hai ..."
Dì Thái gõ nhẹ đầu con gái: "Sao chuyện với Lăng Tiêu như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-180.html.]
Rồi bà áy náy sang Thẩm Lăng Tiêu: "Lăng Tiêu, cháu đừng chấp con bé nhé, nó dì với chú chiều hư ."
Thẩm Lăng Tiêu: "..."
Cậu chỉ mỉm cho qua.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thôi Mẫn hừ nhẹ một tiếng, ôm cánh tay dì Thái lắc lắc: "Mẹ, còn bao nhiêu đồ mua mà."
"Cái con bé , thật là bất lịch sự..."
Dì Thái mắng yêu một câu chào hai em nhà họ Thẩm: "Vậy dì nhé, hôm nào rảnh hai đứa sang nhà dì dùng bữa, chú hai đứa mới nhắc đến hai đứa mấy hôm đấy."
Thẩm Lăng Di lịch sự: "Vâng ạ."
Đợi hai con khuất, Thẩm Lăng Tiêu mới nhại giọng của Thôi Mẫn một cách mỉa mai: "Anh Lăng Tiêu, đừng hư hai ..."
Cậu hậm hực với trai: "Cô mà cũng dám hư Thôi Hằng ? Cái gã Thôi Hằng đó từ nhỏ mưu mô xảo quyệt , cần gì dạy hư? Bản đủ hư ."
Cậu lẩm bẩm tiếp: "Hừ, đúng là dì Thái chiều cô quá mức, lúc nào cũng coi khinh khác!"
Trì Vãn tò mò hỏi: "Gia đình họ thương yêu vị tiểu thư lắm ?"
Thẩm Lăng Tiêu cường điệu: "Còn , đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa luôn !"
Thẩm Lăng Di thì khách quan hơn: "Thôi Mẫn từ nhỏ bệnh tim, là con út, là đứa con gái duy nhất trong nhà nên đương nhiên cưng chiều hơn vài phần."
Nói cô sống trong nhung lụa, ngàn kiều vạn sủng cũng chẳng sai, chính vì thế mới hình thành nên tính cách kiêu căng ngạo mạn đó.
dù đó cũng là chuyện nhà họ Thôi, nên hai em chỉ vài câu thôi.
Trì Vãn theo hướng hai con , mắt thoáng hiện lên vẻ suy tư: "Hóa là ..."
Ba ngờ rằng, chẳng mấy chốc họ gặp con Thôi Mẫn trong siêu thị.
...
đó, một sự cố xảy : hàng hóa kệ đột nhiên đổ xuống, suýt chút nữa là rơi trúng đầu Thẩm Lăng Di.