Cũng may là vẫn còn cách khác. Có đường hỏi điện thoại của con cái bà cụ gọi báo tin. Chẳng bao lâu , một đàn ông hớt hải chạy tới.
Thấy bà cụ ngã, hoảng hốt kêu lên: "Mẹ ơi..."
Anh định bước vội đến chỗ bà cụ, nhưng tới nơi thì chân đột nhiên trượt một cái, "bạch" một tiếng ngã sõng soài mặt đất. Tiếng hét t.h.ả.m thiết dứt, quát lên đầy giận dữ:
"Cái thằng khốn nào đổ nước đây thế ?"
Bành Tuyết Phi chứng kiến cảnh đó mà tim đập thình thịch, trong lòng thầm nghĩ: Nếu nãy lao giúp, khi ngã chính là . Người đàn ông trông to khỏe như thế mà ngã còn kêu t.h.ả.m thiết, mà ngã kiểu đó...
Chị dám nghĩ tiếp, chỉ theo bản năng đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng, dám nán thêm phút nào mà vội vã chạy thẳng về nhà, bước hết sức cẩn thận.
Vừa về đến nhà, thấy vợ với vẻ mặt căng thẳng, chồng ngạc nhiên hỏi: "Em thế?"
Bành Tuyết Phi phịch xuống sofa, thở phào nhẹ nhõm một dài, đôi mắt sáng rực chồng, giọng thần bí: "Anh chiều nay em gặp chuyện gì !"
Chị kể chuyện bà lão ngã, cuối cùng kết luận: "Lúc đó em suýt nữa xông đỡ đấy, may mà , nếu ngã khi là em !"
Nói , chị nhẹ nhàng xoa bụng, thầm nghĩ: Nếu thực sự thai, cú ngã đó chắc chắn sẽ mất đứa bé. Nghĩ đến đây, chị khỏi rùng sợ hãi.
Người chồng hành động của vợ, trong lòng trầm tư suy nghĩ.
Bành Tuyết Phi hào hứng tiếp: "...Em thấy cô bé vẻ bản lĩnh thật đấy ạ. Buổi trưa cô nhắc em đừng đỡ già ngã, buổi chiều em gặp ngay chuyện đó luôn!"
Chị tràn đầy mong đợi hỏi: "Anh bảo, lời cô em m.a.n.g t.h.a.i liệu là thật ?"
Chồng chị: "..."
Anh định vợ vì quá mong con nên mới dễ tin như , nhưng thấy chị đang vui vẻ, đành lòng dập tắt hy vọng đó, chỉ đành gật đầu.
Thôi thì, cứ để vợ vui vẻ đêm nay , mai khám là ngay đối phương l.ừ.a đ.ả.o thôi mà.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-175.html.]
Ngày hôm , Bành Tuyết Phi cùng chồng đến bệnh viện.
Vì chuyện xảy hôm qua mà giờ đây Bành Tuyết Phi một niềm tin mơ hồ lời cô gái tàu. Dù , khi kết quả xét nghiệm, chị vẫn thể nào bình tĩnh nổi.
Đợi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Bành Tuyết Phi cũng cầm tờ kết quả tay.
Người chồng xong một hạng mục kiểm tra bước , thấy vợ thẫn thờ ghế, tay cầm tờ báo cáo với vẻ mặt sững sờ. Tim thắt , bước chân cũng trở nên nặng nề hơn.
Anh thầm thở dài, bước nhanh tới xuống cạnh vợ, vòng tay ôm lấy chị vỗ về: "Thôi nào, con thì cũng ? Chuyện bình thường mà em. Cuộc sống là của hai vợ chồng , chỉ sống vì đứa trẻ..."
"Nếu em thực sự con, sẽ nhận con nuôi, đó cũng là con của mà!"
Anh cứ lải nhải an ủi, Bành Tuyết Phi ngước mắt chồng, ngơ ngác thốt lên: "Em m.a.n.g t.h.a.i ..."
"Được , đừng buồn nữa..." Người chồng vẫn mải mê an ủi, đột nhiên hình khi lời của vợ thấm tai. Vẻ mặt cứng đờ , trông hết sức buồn : "Hả?"
Anh ngây vợ, đầu óc trống rỗng: "Em... em m.a.n.g t.h.a.i ?"
Bành Tuyết Phi nở nụ rạng rỡ, nước mắt bỗng chốc trào . Chị gật đầu lia lịa, xúc động vui sướng: "Em t.h.a.i ! Đây là tờ báo cáo đây! Em t.h.a.i !"
Người chồng cúi xuống tờ giấy vợ đưa, cảm giác như đang mơ.
Đọc xong kết quả, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, cuống quýt lo lắng hỏi: "Bây giờ em thấy thế nào? Có thấy mệt ở ? Đi, mau, gặp bác sĩ tư vấn ngay!"
"...Ôi, may mà hôm qua em đỡ bà cụ , nếu mà em ngã thì thế nào cơ chứ!"
Đến tận lúc mới thấy sợ hãi thực sự. Vốn là ít , nhưng giờ đây cứ luyên thuyên mãi thôi, như thể bao nhiêu niềm vui sướng tích tụ bấy lâu nay đang vỡ òa .
"A!"
Anh ôm c.h.ặ.t vợ lòng, hốc mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Tuyết Phi, quá ! Chúng con !"
Ánh Trăng Dẫn Lối