Nói xong, chị xách túi vội vã xuống tàu.
Trì Vãn mặc kệ những ánh mắt tò mò, dò xét của xung quanh, bình thản vị trí của .
Nghĩ đến chị xuống tàu, cô nhíu mày, trong lòng vẫn thấy lo lắng. Dù theo quẻ tính, chị sẽ gặp t.a.i n.ạ.n chiều nay.
Chị sẽ thấy một bà lão ngã đường và vội vàng chạy đến cứu giúp. Nào ngờ chỗ đó đóng băng, chị bước tới trượt chân ngã một cú đau điếng, và vì thế mà đ.á.n.h mất đứa con trong bụng.
Cũng vì chuyện mà về chị bao giờ m.a.n.g t.h.a.i nữa, suốt một thời gian dài lâm trầm cảm.
Chính vì tính việc đó nên Trì Vãn mới những lời .
Chỉ hy vọng chị thể lọt tai lời cảnh báo của cô. Những gì cần , cần cô đều hết , kết quả cuối cùng chỉ còn tùy thuộc sự lựa chọn của chính chị mà thôi.
...
Về phần chị mà Trì Vãn đang lo lắng cho – Bành Tuyết Phi – khi xuống tàu điện ngầm, chị vội vã bộ về nhà.
Lúc bước lên cầu thang ga tàu, chị theo bản năng đưa tay che chắn bụng . Đến khi nhận hành động của bản , chị khỏi thấy buồn .
"...Chẳng lẽ tin lời con bé đó thật ?" Chị lẩm bẩm một .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Có lẽ vì giọng điệu của cô gái quá chắc chắn, thái độ quá đỗi nghiêm túc nên chị ảnh hưởng lúc nào , cứ như thể thực sự đang m.a.n.g t.h.a.i .
Nghĩ đến đây, nét mặt Bành Tuyết Phi thoáng chút u buồn.
Chị yêu trẻ con, đương nhiên luôn khao khát một đứa con của riêng và chồng. năm nay chị 38 tuổi, cưới 13 năm mà đến giờ vẫn mụn con nào.
Cơ địa của chị vốn khó đậu thai, đây cũng từng một nhưng giữ . Suốt bao nhiêu năm nay chị uống t.h.u.ố.c điều trị liên tục. Nhìn tuổi tác ngày một lớn, hy vọng con dường như ngày càng mong manh.
"Haizz..."
Bành Tuyết Phi thở dài thườn thượt, tâm trạng nặng nề bước nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-173.html.]
Vừa cửa, chị ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức. Chồng chị đang đeo tạp dề, bưng bát canh từ bếp , thấy vợ liền : "...Vừa vặn đến giờ ăn cơm, em mau rửa tay , để lấy bát đũa."
Bành Tuyết Phi mỉm gật đầu, đặt túi xách xuống bếp rửa tay, đó phụ chồng bày biện bàn ăn.
Hai cưới xong là ở riêng ngay, bữa cơm chỉ hai vợ chồng. Đôi khi Bành Tuyết Phi cảm thấy trống trải – lẽ vì cả hai đều quá đỗi yêu trẻ con nên mới cảm giác cô đơn như .
Người chồng ăn trò chuyện: "...Anh tìm hiểu qua mấy trại trẻ mồ côi trong thành phố, thấy cái trại Hướng Dương vẻ lắm. Đợi cuối tuần qua đó xem nhé."
Hai vợ chồng mãi con, mà cả hai đều thích trẻ nhỏ nên cách đây vài ngày bàn bạc chuyện nhận con nuôi.
Bành Tuyết Phi im lặng gì. Chồng chị liếc vợ, thấy chị dùng đũa gẩy gẩy vài hạt cơm liền lo lắng hỏi: "Tuyết Phi, em thế? Hôm nay tâm trạng ? Ở công ty chuyện gì vui ?"
Bành Tuyết Phi sực tỉnh, lắc đầu: "Không , công việc vẫn bình thường, chỉ là..."
Nghĩ đến cô gái tàu điện ngầm, chị nhịn kể cho chồng : "Chỉ là lúc về ạ, em gặp một cô gái kỳ lạ lắm. Cô cứ khăng khăng bảo em mang thai, thấy buồn ? Rõ ràng tối qua em mới đến kỳ xong, mà m.a.n.g t.h.a.i chứ!"
Nói đoạn, giọng chị thoáng chút cam lòng – chị mãi thể t.h.a.i nhỉ?
Chồng chị sững : "Cô bé đó bảo em m.a.n.g t.h.a.i ? Cô thế nào?"
Bành Tuyết Phi nhớ , : "Cô bảo em là tướng 'hỉ phùng quý t.ử', sắp một cô công chúa nhỏ..."
Dù miệng là thấy buồn , nhưng kể xong chị vẫn nhịn mà bổ sung thêm một câu.
"Cô còn khẳng định chắc nịch là lừa em, bảo nếu em tin thì cứ đến bệnh viện kiểm tra là thật giả ngay... Em thấy chắc con bé đó chỉ đang trêu em, giỡn cho vui thôi..."
Người chồng lắng vợ kể, ánh mắt trầm ngâm chị.
Có lẽ chính Bành Tuyết Phi cũng nhận , dù miệng là đối phương trêu đùa nhưng trong mắt chị lấp lánh niềm hy vọng. Rõ ràng, tâm trí chị những lời đó cho xao động.