“Không chứng cứ, cảnh sát cũng thể bắt kết tội .”
Trong khi đôi mắt Ngũ Phong dần trợn trừng và gương mặt bắt đầu trở nên dữ tợn, Trì Vãn mỉm , thong thả tiếp: “ bây giờ thì khác , chính miệng thừa nhận là hung thủ vụ án đó...”
“A!”
Ngũ Phong đột ngột gầm lên, gương mặt vặn vẹo, lao thẳng về phía Trì Vãn: “Tao g.i.ế.c mày!”
Rầm!
Cửa phòng riêng từ bên ngoài đạp tung, một nhóm cảnh sát ập : “Đứng im! Cảnh sát đây!”
Cảnh sát Tiểu Lộ lao đầu tiên, theo bản năng gọi: “Cô Trì! Cô Trì... chị?”
Thấy Trì Vãn vẫn bình an vô sự đó, vẻ lo lắng mặt Tiểu Lộ dần biến mất, đó cô lặng lẽ Ngũ Phong đang đất, mới hỏi: “Cô Trì, cô chứ?”
Trì Vãn: “ .”
Các cảnh sát xông tới khống chế và còng tay Ngũ Phong. Ông điên cuồng Trì Vãn: “Con khốn! Con khốn! Tao g.i.ế.c mày, tao g.i.ế.c mày...”
Cảnh sát Tiểu Lộ xắn tay áo, thở hổn hển: “Anh im miệng cho !”
“Cảnh sát Tiểu Lộ, .” Trì Vãn giữ cô , vẻ mặt chẳng thèm bận tâm, liếc Ngũ Phong vẫn đang lải nhải c.h.ử.i rủa, nhẹ nhàng : “Người sắp tù , cứ để c.h.ử.i vài câu .”
Nghe cô , cảnh sát Tiểu Lộ: “...”
Nhìn gương mặt càng thêm vặn vẹo của Ngũ Phong, cô thầm thắp cho ông một nén nhang – cô Trì chuyện đúng là g.i.ế.c d.a.o, chỗ nào đau nhất là cô chọc chỗ đó.
Bên ngoài phòng riêng, chủ quán lẩu cùng các khách khách hàng tò mò vây quanh cửa, tiếng bàn tán ngừng truyền .
“... Có chuyện gì thế nhỉ? Sao Ngũ Phong cảnh sát bắt?”
“Không rõ nữa.”
“Nhiều cảnh sát thế , hình như là vụ án lớn đấy.”
Chủ quán lẩu cảnh , ánh mắt lóe lên, dặn dò nhân viên: “Cậu chạy sang quán đồ nướng một chuyến, với Trịnh Mai một tiếng, bảo là Ngũ Phong xảy chuyện .”
“Vâng ạ!” Người phục vụ đáp lời chạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-169.html.]
Khi Ngũ Phong cảnh sát giải khỏi quán lẩu, Trịnh Mai cũng chạy tới. Bà chạy thục mạng, đến khi thấy Ngũ Phong còng tay, bước chân bà chậm , nước mắt lập tức tuôn rơi.
“... Ngũ Phong!” Bà gọi một tiếng.
Ngũ Phong thấy vợ, vẻ mặt lộ rõ sự hổ thẹn, ông cúi đầu né tránh, dám bà.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhìn chồng đưa lên xe cảnh sát, Trịnh Mai nức nở. Đến khi thấy Trì Vãn cách đó xa, bà đột nhiên như phát điên lao tới định đ.á.n.h cô, miệng gào .
“Tại ! Tại cô buông tha cho gia đình chúng ?!”
“Tại cô ác độc như ? Tại cô hại Ngũ Phong nhà chúng ! Tại hả ——”
Bà gào thét mất kiểm soát, ánh mắt Trì Vãn tràn đầy hận thù.
Trì Vãn lùi một bước, bắt lấy hai tay đang vung loạn của bà vặn ngược , giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo: “Bà hại ông ? Hừ...”
Cô nhạo: “ nghĩ bà cần rõ một chuyện, chính chồng bà là kẻ g.i.ế.c , ông phạm sai lầm nên mới bắt. Dù kết cục , tất cả đều là sự trừng phạt thích đáng!”
“Ấy c.h.ế.t, cô gái !” Chủ quán lẩu vội vàng chạy can ngăn, “Trịnh Mai bà đang quẫn trí quá thôi, cô đừng chấp bà gì.”
Trì Vãn khẽ đẩy một cái khiến Trịnh Mai lùi xa. Thấy cô ngã đất, gương mặt thất thần như kẻ mất hồn, Trì Vãn cũng chẳng buồn thêm lời nào mà bỏ ngay.
Chủ tiệm lẩu cùng mấy quen phố vây quanh Trịnh Mai: "Trịnh Mai, cô chứ? Sao Ngũ Phong cảnh sát bắt thế? Rốt cuộc phạm tội gì?"
Vô câu hỏi dồn dập rót tai, nhưng Trịnh Mai chẳng trả lời thế nào. Chẳng lẽ cô rằng chồng là một kẻ sát nhân, gây án từ mười ba năm nên giờ mới bắt?
Cô thể thốt lời...
Trịnh Mai ôm mặt, đột nhiên oà lên nức nở.
Chuyện của Ngũ Phong diễn suôn sẻ hơn những gì Trì Vãn tưởng tượng.
Cô từng nghĩ Ngũ Phong sẽ liều, định tay g.i.ế.c để bịt đầu mối, nhưng ngờ nghĩ cô chỉ dùng chuyện đó để tống tiền. Có thể , đây quả là một sự hiểu lầm vô cùng .
Những việc tiếp theo còn liên quan đến Trì Vãn nữa, cô dự định rời khỏi Dương Thị. Vì chuyện mà cô ở đây thêm tám ngày, tính cũng ở Dương Thị gần nửa tháng trời.