“Cho nên liền bỏ chạy luôn?” Trì Vãn tiếp lời, “Anh hối hận nhưng tự thú mà chọn cách bỏ trốn. Cái sự hối hận của rẻ mạt quá nhỉ, chắc chỉ để tự lừa dối bản thôi.”
Ngũ Phong: “... sợ chứ, g.i.ế.c , nếu cảnh sát bắt chắc chắn sẽ c.h.ế.t! c.h.ế.t!”
Trì Vãn: “Anh câu buồn thật, cứ như gia đình g.i.ế.c c.h.ế.t lắm bằng.”
Ngũ Phong: “...”
Lời ông chẳng tiếp tục thế nào.
Thấy biểu cảm của ông , Trì Vãn buông một lời xin chẳng mấy thành tâm: “Ngại quá, tiếp tục , tiếp !”
Dù bầu khí phá hỏng gần hết, nhưng Ngũ Phong vẫn kiên trì tiếp: “... quá sợ hãi nên bỏ trốn.”
Sau đó ông chạy đến tỉnh Z.
Thời gian đầu, ông sống trong sợ hãi, trốn chui trốn lủi vì sợ việc g.i.ế.c phát hiện, sợ truy nã, cảnh sát bắt. đó ông nhận vì nơi đó lạc hậu, hẻo lánh, cảnh sát phát hiện ông là hung thủ, vụ án trở thành án treo.
Vì , ông cần trốn tránh nữa, thể đường hoàng ngoài sinh sống.
Sự vui mừng khôn xiết của Ngũ Phong lúc đó lời nào tả xiết, nhưng vì lương tâm c.ắ.n rứt, ông về quê nữa mà ở tỉnh Z.
Sau đó, ông dựa nghề nướng thịt để kiếm tiền, gây dựng cơ nghiệp ở Dương Thị, lấy vợ sinh con, thậm chí một gia đình hạnh phúc mỹ mãn.
Nếu Trì Vãn xuất hiện, cuộc đời ông lẽ cứ thế trôi qua êm đềm cho đến lúc già yếu qua đời.
Trì Vãn xuất hiện, và cô còn ông là kẻ sát nhân.
Từ ngày Trì Vãn xuất hiện, một nữa ông sống trong lo sợ, đêm ngủ , thậm chí liên tục mơ thấy ác mộng về đêm kinh hoàng năm .
Nghĩ đến đây, gương mặt Ngũ Phong thoáng chốc trở nên dữ tợn, nhưng nhanh đó, ông nén cơn giận trong lòng xuống.
“Nhiều năm như , thật vẫn luôn hối hận, lúc đó do tuổi trẻ bồng bột nên mới sai chuyện.” Ông thở dài.
Trì Vãn ông , giọng điệu nghiêm túc: “Nếu hối hận thì bây giờ tự thú vẫn còn kịp đấy...”
Ngũ Phong im lặng.
Nếu ông thực sự hối hận và tự thú thì chẳng đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-168.html.]
“... cũng từng nghĩ đến việc tự thú,” ông , “nhưng giờ còn một nữa, vợ con, đứa nhỏ nhất mới tám tuổi. Nếu tự thú thì họ ?”
“Vợ một nuôi con khôn lớn ?” Ông Trì Vãn với vẻ mặt vô cùng khẩn thiết: “Vì , cô Trì, xin cô hãy nể tình hai đứa con của mà đừng báo cảnh sát ... chúng một cha là tội phạm g.i.ế.c .”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn: “...”
Lời quen tai thật đấy, hình như cô thấy ở đó thì .
Ngũ Phong đột nhiên hít một thật sâu, vẻ mặt trở nên kiên định, hỏi: “Cô cái gì? Là tiền ?”
Trì Vãn: “... Anh nghĩ tiền ?”
Ngũ Phong hỏi ngược : “Chẳng lẽ ?”
Trì Vãn im lặng.
Cô nhớ hành động của đó, nhận đúng là dễ khiến hiểu lầm... Biết rõ hung thủ mà báo cảnh sát, hành vi trông chẳng khác nào đang nắm thóp để tống tiền .
“Vậy rốt cuộc cô gì?” Ngũ Phong hỏi, “Phải thế nào cô mới chịu buông tha cho , coi như chuyện ?”
Trì Vãn ông , đột nhiên bật : “ cần tiền, cũng chẳng cần thứ gì khác, chỉ đơn thuần tù thôi!”
Ngũ Phong nhạo, mỉa mai: “Cô phát hiện từ lâu nhưng vẫn báo cảnh sát, giờ với là chỉ tù? Cô nghĩ sẽ tin chắc?”
Ông tiếp: “Vậy nên, rốt cuộc cô gì, cứ thẳng thắn với !”
Trì Vãn ông , trầm ngâm.
“Có lẽ là vì chứng cứ để chứng minh là hung thủ vụ án đó, nên mới mãi báo cảnh sát thì ?” Giọng cô chân thành.
Ngũ Phong: “...”
Ông ngơ ngác Trì Vãn, giọng mơ hồ: “Vì... chứng cứ?”
Trì Vãn: “Lạ lắm ? Chính cũng đấy, vụ án đó hồi đó là án treo, cảnh sát thậm chí còn chẳng nghi ngờ đến , cho nên dù là hung thủ thì cũng chẳng cách nào chứng minh !”