Dẫu đồ nướng ngon đến mấy thì cũng thể ăn cơm ngày qua ngày khác . Vậy mà Trì Vãn kiên trì đến ăn mỗi ngày, họ thấy lạ cho ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Chẳng lẽ cô thấy ngấy ? Không sợ nóng trong ?
Một phục vụ quen mặt Trì Vãn, trong lúc đưa thực đơn liền nhịn mà hỏi thẳng.
Về vấn đề , Trì Vãn liếc đối phương một cái đầy ẩn ý : “Anh đúng là chút phiền phức đấy, nhưng mà... tranh thủ lúc quán còn mở mà đến ăn thêm vài , chỉ sợ ăn cũng chẳng còn cơ hội nữa.”
Nghe câu trả lời của cô, những phục vụ cũng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tưởng rằng cô địa phương, khi rời khỏi thành phố Dương Thị sẽ ăn đồ nướng của quán họ nữa.
Mãi cho đến một thời gian ngắn đó, khi ông chủ tiệm đồ nướng bắt và quán buộc đóng cửa, họ nhớ những lời Trì Vãn hôm nay mới đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ.
Còn lúc , những phục vụ vẫn hề mặt hồ tĩnh lặng đang bao nhiêu sóng ngầm cuộn trào. Họ chỉ cảm thấy tính khí ông chủ dạo ngày càng nóng nảy, thường xuyên nổi giận vô cớ, còn bà chủ thì sắc mặt ngày một tiều tụy, còn vẻ tháo vát, tinh như .
Đám nhân viên chỉ thấy mịt mờ, chẳng hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì.
Cho đến hôm nay, khi Trì Vãn đến quán ăn đồ nướng, ông chủ Ngũ – vốn luôn ở trong bếp nướng thịt nay lầm lì ở quầy thu ngân – đột ngột dậy. Ông thẳng đến mặt Trì Vãn, đôi mắt âm u chằm chằm cô.
“... chuyện với cô, chúng tìm chỗ nào yên tĩnh chút mà bàn bạc.” Ông .
Trì Vãn ông , thản nhiên chấp nhận: “Được thôi.”
Hai một một bước khỏi tiệm đồ nướng. Đám nhân viên theo với vẻ kỳ quái: “... Có ông chủ quen vị khách nhỉ?”
Sao đột nhiên trông như thể quan hệ cá nhân thế ?
Đến khi Trịnh Mai vệ sinh , phát hiện chồng còn ở vị trí cũ, bà quanh một lượt thấy liền hỏi nhân viên: “Anh Ngũ của các ?”
Người phục vụ đáp: “À, ngoài với cô Trì , bảo là tìm chỗ yên tĩnh để chuyện... Chính là cô Trì dạo gần đây tối nào cũng đến ăn đồ nướng đấy ạ.”
Đôi mắt Trịnh Mai lập tức trợn tròn, vẻ mặt dần chuyển sang kinh hoàng và sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-166.html.]
Bà đột ngột chộp lấy tay phục vụ trả lời, sốt sắng hỏi: “Đi ? Họ ?”
Người phục vụ hành động của bà cho giật , lắp bắp : “Em... em , Ngũ ạ...”
Nghe , Trịnh Mai rụng rời buông tay, vẻ mặt trở nên ngơ ngác – bà tìm chồng ở bây giờ?
Nghĩ đến tính tình ngày càng dễ bùng nổ của Ngũ Phong dạo gần đây, lòng bà bồn chồn yên, liền lao thẳng khỏi quán đồ nướng, trong lòng ngừng cầu nguyện: “... Ngũ Phong, ông đừng chuyện dại dột gì nhé!”
Những còn trong quán theo bóng lưng bà, vẻ mặt càng thêm ngơ ngác.
... Tổng cảm thấy, dường như chuyện gì đó chẳng lành sắp xảy .
Ngũ Phong dẫn Trì Vãn đến một quán lẩu gần đó.
Ông quen chủ quán ở đây nên yêu cầu một phòng riêng. Khi bước , ông vẫn còn mỉm chào hỏi, thấy vẻ âm hiểm như lúc chằm chằm Trì Vãn nãy.
Nhìn cảnh , ánh mắt Trì Vãn lộ vẻ suy tư.
“... Cô Trì, cô cẩn thận đấy!” Cảnh sát Tiểu Lộ qua tai với Trì Vãn, “Chúng đang tới ngay đây.”
Trì Vãn trả lời, nét mặt cũng gì đổi, cô ung dung theo Ngũ Phong phòng riêng.
Cửa phòng khép , Ngũ Phong xuống , đó chỉ vị trí đối diện vẫn còn trống, bảo Trì Vãn: “Ngồi !”
Trên bàn bày sẵn bộ đồ ăn, ông với tay lấy ấm và chén, rót cho và Trì Vãn mỗi một ly. Hương thanh đạm lập tức lan tỏa trong khí.
Trì Vãn chạm chén mà thẳng ông , trực tiếp hỏi: “Anh gì với ?”
Nghe , bàn tay đang cầm chén của Ngũ Phong khựng một chút, đó ông uống cạn ly , nuốt cả những lá vụn bụng.