Trì Vãn trấn an: "Anh yên tâm, dám vì đủ khả năng tự bảo vệ . ngốc đến mức tự đẩy tình thế thể cứu vãn ... hy vọng phía cảnh sát các thể giúp một chút việc nhỏ."
Anh Lâm cô: "Cô chúng giúp gì?"
Nhóm Hứa Nam đưa tro cốt ông nội rời , còn Trì Vãn vẫn ở Dương Thị.
Mỗi tối cô đều ghé khu phố ẩm thực để ăn đồ nướng tại quán nhà họ Ngũ. Bà chủ quán mỗi khi thấy cô đều lộ vẻ ngập ngừng, dường như điều gì nhưng thôi.
Nếu bà chủ động mở lời, Trì Vãn cũng coi như .
hôm nay đến quán, Trì Vãn nhận thấy khí vô cùng căng thẳng. Ngôi quán vốn luôn nhộn nhịp giờ im ắng lạ thường, chỉ lác đác vài vị khách.
Nghe nhân viên phục vụ xì xào, cô mới hôm nay ông chủ đột nhiên nổi trận lôi đình. Lúc đó quán vẫn đang khách, hành động của ông khiến thực khách sợ hãi bỏ hết, nên khi Trì Vãn đến quán mới vắng vẻ như .
Trì Vãn liếc quanh quán, hỏi phục vụ đang lau bàn với vẻ đầy hứng thú: "Vậy ông chủ các ? Vẫn còn ở trong bếp ?"
Người phục vụ lắc đầu: "Dạ , bà chủ khuyên ông về nhà nghỉ ngơi ..."
Vì quán đang vắng khách nên các nhân viên cũng thời gian buôn chuyện. Một phục vụ khác xen : " bao giờ thấy ông chủ nổi giận kinh khủng như thế. Cứ tưởng ông hiền lành, ai ngờ lúc phát hỏa đáng sợ đến ."
"Đáng sợ lắm ?" Trì Vãn hỏi.
Người phục vụ gật đầu lia lịa: "Dạ đáng sợ lắm, trông hung dữ cực kỳ!"
Một khác bồi thêm: "Dạo ông chủ chẳng , hở là cáu gắt, chẳng lẽ đàn ông cũng thời kỳ mãn kinh ..."
Họ đang mải mê kể chuyện với Trì Vãn thì bà chủ tới: "Mọi đang gì thế? Không lo việc ?"
Nghe thấy tiếng bà chủ, đám nhân viên rụt cổ , tức khắc tản như ong vỡ tổ, dám chuyện trò với Trì Vãn nữa. Sau đó họ mới cảm thấy lạ, hiểu vị khách hỏi gì họ cũng tuôn hết như .
Sau khi nhân viên tản , Trịnh Mai về phía Trì Vãn, ngập ngừng lên tiếng: "Vị khách , vài lời với cô, cô chút thời gian ?"
Trì Vãn chút do dự, đồng ý ngay: "Được thôi... chúng chuyện ở đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-164.html.]
Cô đưa mắt quanh quán.
Trịnh Mai đáp: "Không, nếu cô phiền, xin mời phía quán, chỗ đó yên tĩnh hơn."
Trì Vãn dậy: "Được."
Trịnh Mai dẫn đường đưa Trì Vãn con hẻm phía quán đồ nướng. Phía quán ồn ào náo nhiệt bao nhiêu thì phía quạnh quẽ bấy nhiêu, một góc đặt mấy thùng rác và thùng đựng thức ăn thừa lớn, thoang thoảng mùi hôi khó chịu.
"... Bà chủ, chị gì với ?" Trì Vãn bà hỏi.
cô ngờ rằng, , Trịnh Mai bỗng nhiên sụp xuống quỳ lạy mặt cô.
Trì Vãn giật , định đưa tay đỡ bà dậy, nhưng Trịnh Mai kiên quyết lắc đầu, cứ thế quỳ mọp đất.
"Bà chủ, chị gì thế ?" Trì Vãn nhíu mày, lùi vài bước.
Trịnh Mai ngước cô, nghĩ đến những chuyện xảy gần đây, nỗi đau khổ trào dâng khiến nước mắt cô tuôn rơi lã chã. Cô khẩn khoản van nài Trì Vãn.
"Cô ơi, chồng là Ngũ Phong đây từng phạm sai lầm lớn. bao nhiêu năm qua, lụng cực khổ, từng điều gì vi phạm pháp luật nữa cả. Anh thực sự !"
"Vì , cầu xin cô hãy tha cho , đừng báo cảnh sát bắt . Anh thực sự hối hận lắm ."
Vẻ mặt Trì Vãn lập tức trở nên lạnh lùng, cô khẽ nhếch môi: "Bà chủ , hiểu chị đang gì cả."
"Cô hiểu mà!" Trịnh Mai kích động : " rõ cô cố tình kể vụ án đó trong quán chúng là ý gì. Cô chồng chính là hung thủ trong vụ án đó... Cô cố tình cho !"
"Cô gì? Tiền ? thể đưa tiền cho cô!"
Cô vội vã hỏi: "Cô bao nhiêu? Ba triệu tệ đủ ? Nếu đủ... chúng thể bán luôn mặt bằng , cửa hàng cũng đáng giá vài triệu tệ đấy!"
"Chỉ cần cô đừng báo cảnh sát, cô bao nhiêu tiền cũng bằng lòng đưa!"
Ánh Trăng Dẫn Lối