Tro cốt đựng trong một chiếc bình nhỏ. Vì chôn vùi đất nhiều năm, hài cốt của ông Hứa còn nguyên vẹn, nên khi hỏa táng, lượng tro cốt cũng ít hơn bình thường.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hứa Nam ôm bình tro cốt, hốc mắt đỏ hoe nhưng gương mặt hiện rõ vẻ nhẹ nhõm và thanh thản.
"Ông nội ơi, cháu và bà nội đưa ông về nhà đây." Cô khẽ .
Mục đích chính của họ khi đến Dương Thị là để đưa hài cốt ông về quê cha đất tổ. Giờ tâm nguyện thành, đương nhiên là lên đường trở về.
Đến đây, nhiệm vụ của Trì Vãn cũng coi như thành mỹ mãn.
Tuy nhiên, nhóm Hứa Nam chỉ ba trở về. Anh Lâm và Tiểu Lộ từ đồn cảnh sát cũng cùng họ về quê, mục đích chính là để điều tra vụ án mạng của ông Hứa năm xưa.
Dù Lâm vẫn tin chuyện bói toán của Trì Vãn, nhưng những thông tin cô cung cấp quả thực đáng lưu tâm. Với phương châm "thà tin là còn hơn ", Lâm vẫn quyết định thực hiện chuyến .
Trì Vãn đương nhiên tách đoàn với nhóm Hứa Nam. Nhìn thấy Lâm, cô chợt nhớ điều gì đó liền tiến gần, mỉm rạng rỡ: "... Anh Lâm , một vụ án khác, thử ?"
"Coi như đang trình báo với một vụ án mới đấy!"
Anh Lâm: "..."
Anh Trì Vãn một cái: "Vụ án gì?"
Trì Vãn đáp: "Là một vụ t.h.ả.m án diệt môn từ mười ba năm ..."
Cô thuật chi tiết vụ án cho Lâm , cuối cùng kết luận: "Ông chủ quán đồ nướng đó, chắc chắn nhầm , ông chính là hung thủ trốn chạy suốt mười ba năm qua."
Anh Lâm cô thật sâu, hỏi: "... Đừng với là cô tính đấy nhé?"
Trì Vãn híp mắt: "Chúc mừng , đoán đúng ."
Anh Lâm: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-163.html.]
Anh cảm thấy đau đầu, Trì Vãn : "Cô Trì , cô hiểu rằng chuyện xem bói của cô thể dùng bằng chứng tòa . Chúng thể chỉ dựa lời cô mà bắt , cô hiểu chứ?"
Trì Vãn gật đầu: " mà. chỉ đơn thuần là một công dân Hoa Hạ thượng tôn pháp luật, thấy nghĩa vụ cung cấp những gì cho cảnh sát. Còn việc tìm chân tướng cuối cùng là trách nhiệm của các , ?"
Anh Lâm thở dài: "Vụ án cô , sẽ nhờ đồng nghiệp lưu tâm... vụ xảy ở Dương Thị, trôi qua mười ba năm, điều tra từ đầu sẽ mất nhiều thời gian."
Vẫn là câu cũ, bằng chứng thì nghi ngờ đều chỉ là xây lâu đài cát, giá trị pháp lý.
Đôi mắt Trì Vãn lấp lánh, vẻ mặt lộ rõ sự tinh quái, cô : "Không bằng chứng thì chúng tìm bằng chứng... Nếu như ông chủ quán đồ nướng đó tự thừa nhận chính là hung thủ thì ?"
"Thậm chí, nếu một nữa tay gây tội ác thì ?"
Anh Lâm giật , cảnh giác Trì Vãn: "Cô định gì?"
Trì Vãn thản nhiên: " chẳng gì cả, chỉ là vui lòng chia sẻ câu chuyện t.h.ả.m án đó ngay tại quán đồ nướng của ông mà thôi... Anh thử nghĩ xem, khi tên hung thủ liên tục nhắc vụ án đó, sẽ phản ứng thế nào?"
Anh Lâm trầm giọng: "... Hắn sẽ coi cô là mối đe dọa, thậm chí là g.i.ế.c diệt khẩu."
Trì Vãn gật đầu: " , sẽ g.i.ế.c , vì chỉ g.i.ế.c thì cuộc sống yên hiện tại của mới phá vỡ. Cuộc sống của càng sung túc, càng hạnh phúc, càng sợ hãi tất cả sẽ tiêu tan."
Tất nhiên, Trì Vãn tự tin là vì cô hạ chú lên ông chủ Ngũ.
Lời nguyền đó sẽ khiến ông liên tục gặp ác mộng, ngừng nhớ về cái đêm g.i.ế.c kinh hoàng năm xưa, khiến tinh thần ông suy nhược, tâm tính trở nên hung hãn và dễ mất kiểm soát hơn.
Trì Vãn chắc chắn rằng, bao nhiêu cô "nhiệt tình ghé thăm", sự kiên nhẫn của ông sắp cạn kiệt.
Sớm muộn gì ông cũng sẽ tay với cô, bởi cô cảm nhận rõ sát khí tàn độc đang trỗi dậy trong lòng ông . Hắn thể chờ đợi thêm để loại bỏ kẻ đang phá hoại cuộc sống yên bình của .
Nghe xong những lời của Trì Vãn, sắc mặt Lâm tối sầm , gắt: "Cô điên ? Nếu những gì cô là thật, và ông đúng là hung thủ, cô hành động nguy hiểm đến mức nào ..."