Bánh Bánh giật , vội buông móng vuốt . Trì Vãn vịn tường, kìm mà ho lên vài tiếng.
Bánh Bánh hối , hai móng vuốt xoắn xuýt : " cố ý mà..."
Trì Vãn hừ lạnh: "Cậu mà cố ý nữa thì còn mạng chắc?"
Cô lết đôi chân bủn rủn đến bên giường, mệt lả vật xuống, thở hắt một dài. Vừa nhắm mắt , cô bỗng nhớ đến chiếc vòng tay vàng nọ, liền mở bừng mắt .
"Bánh Bánh, chuyện gì xảy với chiếc vòng vàng của ông nội Hứa Nam ?" Trì Vãn đăm chiêu hỏi: "Khi chạm nó, bỗng thấy cảnh ông hại..."
Trước đây cô sở hữu năng lực .
Bánh Bánh đáp một cách hiển nhiên: "Cô là Sơn Thần mà, thần linh vốn dĩ là thông tuệ việc chứ ."
Trì Vãn gằn giọng nghiêm túc: "... Làm ơn tiếng giùm cái."
Bánh Bánh: "..."
Nó bĩu môi, giải thích: "Thực cũng chẳng gì lạ. Cô qua câu ? Đất Hoa Hạ nuôi thần nhàn rỗi... Các vị thần ở Hoa Hạ, trừ những vị thần cổ đại khai thiên lập địa như Bàn Cổ Nữ Oa, thì đa các vị thần khác đều sinh từ ý chí mãnh liệt và tín ngưỡng của con . Sơn Thần cũng ngoại lệ."
"Chính vì thế, cô mới thể nhận thần lực dồi dào từ những ý nguyện và lời cầu khẩn tha thiết của con ..."
Vụ án của vợ chồng ông Dư, chuyện của bà cụ Hứa đều là như . Ban đầu cô thể tính toán mong cầu của họ, nhưng chính vì ý niệm của họ quá mãnh liệt nên tiếp thêm sức mạnh cho cô.
"Còn chiếc vòng tay đó... lẽ nó chứa đựng ý niệm cực kỳ mạnh mẽ của ông nội Hứa Nam lúc lâm chung, nên mới thể tác động đến cô!"
"Và tất nhiên, đó cũng là nhờ thần lực của cô hiện giờ thăng tiến hơn ..."
Nếu là Trì Vãn của lúc ban đầu, dù cầm chiếc vòng cũng chẳng cảm thấy gì. Thần lực càng mạnh, cô càng dễ dàng nắm bắt những ý nguyện và lời cầu khẩn mãnh liệt.
Nghe Bánh Bánh giải thích, Trì Vãn mới vỡ lẽ: "Hóa là ..."
Bánh Bánh bay lơ lửng , xuống cô đầy trách móc: "Còn cô nữa, chẳng giữ gìn sức khỏe gì cả. Thể xác cô hiện giờ yếu, nếu thần lực đủ sẽ bệnh tật phản phệ, lúc đó chuyện lớn sẽ xảy đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-159.html.]
Trì Vãn chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Vậy c.h.ế.t ?"
Bánh Bánh sững sờ, xù lông quát: "Cô là Sơn Thần! Thần mà c.h.ế.t ?"
Nghe , Trì Vãn lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì quá ."
"Thái độ của cô là thế hả?!" Bánh Bánh kinh ngạc, phẫn nộ, lớn tiếng chỉ trích: "Đây là chuyện liên quan đến thể của cô đấy! Một khi thần lực cạn kiệt, cô sẽ chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng!"
Cơ thể Trì Vãn hiện giờ giống như một chiếc bình thủng một lỗ lớn, thần lực chỉ là dùng để vá víu tạm thời. Một khi thần lực đủ để chống đỡ, bệnh tật tích tụ bấy lâu sẽ tràn như lũ quét, khiến cô vô cùng đau đớn.
Bánh Bánh gắt: "Chuyện nghiêm túc lắm đấy!"
Trì Vãn vươn tay ôm lấy Bánh Bánh, khẽ dỗ dành: " sai , sẽ thế nữa , ? Cậu đừng giận nữa."
Thực lòng cô cũng mạo hiểm như , nhưng lúc đó cô một linh cảm rằng nếu dừng , thể sẽ vĩnh viễn mất cơ hội thấy những hình ảnh đó.
Cô còn thấy mặt kẻ sát hại ông nội Hứa Nam, thể bỏ cuộc giữa chừng? Vì , dù lúc đó cảm thấy kiệt sức, cô vẫn nghiến răng chịu đựng.
Nếu hối hận , thì cô tuyệt đối hối hận.
Cô nhắm mắt , vẻ đau đớn: "Giờ thấy mệt quá, chỉ ngủ một giấc thôi. Nếu cứ giận , sẽ càng thấy khó chịu hơn..."
Bánh Bánh: "..."
Trì Vãn ôm c.h.ặ.t Bánh Bánh lòng, xoa xoa nhẹ trở nghiêng, cuộn tròn giường, miệng lầm bầm: "Bánh Bánh ngoan, đừng giận nữa mà..."
Trong phòng điều hòa đang chạy, khí ấm áp bao trùm. Được ấm vỗ về, cơn buồn ngủ nhanh ch.óng ập đến.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bánh Bánh khoanh chân n.g.ự.c, mặt vẫn còn hầm hầm tức giận. Nó định đợi Trì Vãn dỗ dành thêm vài câu nữa, nhưng đợi mãi thấy cô gì. Nó tức tối đầu thì thấy Trì Vãn ngủ say tự bao giờ.
Hơi thở của cô đều đặn nhưng mỏng manh, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, trông cô lúc vô cùng yếu ớt.